Báo Người Việt càng sai càng sửa, càng sửa càng sai

Trưa nay ông anh và bà chị dâu phone gọi ghé qua nhà làm lễ 49 ngày cho Ba dù gia đình công giáo, nhưng cái máy computer cổ lỗ sĩ cứ trầm trầy trầm trật, bò như rùa khiến cho bài viết này bị lâu hơn dự trù, bèn phải tạ lỗi cùng Ba, có lẽ chiều mới tới viếng Ba được, mong là bên kia thế giới Ba cũng thông cảm cho đứa con có “hai vai” này.

Hôm qua đến giờ cái mail box bị tràn ngập bài về đề tài báo Người Việt. Lần này báo Người Việt coi như trúng số độc đắc rồi vì số người “chiếu cố” rất ư là nồng nhiệt. Mới nhận phone của một nhà báo trẻ rủ ra nghe “ban lãnh đạo” báo Người Việt họp báo vào lúc 2 giờ, nhưng không đi vì bài viết chưa xong, hơn nữa cái điệp khúc “sai thì sửa, sửa rồi lại sai, càng sai càng sửa, càng sửa càng sai…”, nghe riết rồi cũng ngán, bởi vậy ngồi ở nhà thì cũng biết được báo Người Việt sẽ xàng xê 6 câu giọng cổ như thế nào rồi.

Có lẽ chủ đề thời sự hôm nay là cái thư “xin lỗi” của báo Người Việt. Phải đề chữ “xin lỗi” trong ngoặc kép vì nó có nhiều điều bất thường, mỉa mai và chẳng giống con giáp nào cả. Tôi không chụp mũ hay nói vô căn cứ đâu, tôi xin được làm “thầy bàn” lần này về cá tinh thần và ngôn ngữ trong cái thư “xin lỗi” như sau:

1-Theo phép xã giao và nguyên tắc hành chánh căn bản, lá thư mà mang một tầm vóc quan trọng thì cần phải cân nhắc cả từ hình thức lẫn nội dung. Lá thư của một nhân vật “lớn” như ông chủ nhiệm, mà không có “letterhead”, không có chữ ký, không có địa chỉ, không có số phone, điều đó đã nói lên sự bất nhả và thiếu văn minh, lịch sự.

2-Dẫu ai cũng biết đứng về lãnh vực thương mại, tờ báo giàu có được là nhờ độc giả bỏ tiền mua báo, độc giả đóng góp một cách “trực tiếp” trong vấn đề nuôi sống tờ báo, như cá sống nhờ nước, do đó tờ báo lúc nào cũng tôn trọng và nễ nang độc giả, vì khách hàng là vua mà, “customer is the king,” và điều đó không ai có thể phủ nhận được. Tuy nhiên trong bối cảnh hiện tại, trong tình thế bây giờ, trong tình trạng bối rối, điên đảo, khủng hoảng mà công ty báo Người Việt đang phải đối phó, trong lúc này, tôi muốn lặp lại là “chỉ” trong tình huống hiện tại mà thôi, thì chỗ đứng của độc giả không còn thích hợp để ông chủ nhiệm “kính gửi, kính thưa” trước nữa, mà chỗ đó phải dành cho quý vị lãnh đạo tôn giáo, cộng đồng, đoàn thể, hội đoàn, đảng phái v.v.., vì tinh thần cái thư “xin lỗi” không liên quan gì đến việc tiền nong hay văn chương, thơ phú, mà mục đích chính là “xin lỗi” vì báo Người Việt đã gây lỗi trong phương diện chính trị, và làm cộng đồng bất mãn.

3- “Nhật báo Người Việt mới phạm một lỗi nặng nề,” như vậy nghĩa là báo Người Việt cho rằng đây là lần đầu tiên “mới” phạm lỗi nặng nề, chứ lâu nay chưa hề phạm một lỗi nặng nề gì cả phải thế hay không ông chủ nhiệm? Thế thì cái tội chiếu hình cờ lăng Hồ Chí Minh trên đài truyền hình Người Việt, đăng thơ ca tụng các chóp bu cộng sản, in nhục mạ lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ trong chậu rửa chân nails, thông đồng cấu kết, hội họp bí mật với phó thủ tướng cộng sản, với tổng lãnh sự cộng sản, với thứ trưởng ngoại giao kiêm chủ nhiệm ủy ban người Việt ở nước ngoài đặc trách thi hành Nghị Quyết 36 của cộng sản v.v.., các hành động vừa nêu ra đó chẳng phải là cái “lỗi nặng nề” hay sao, hả ông chủ nhiệm? Theo ông thì thế nào nữa mới là “lỗi nặng nề,” thưa ông?

4-“Ngày Chủ Nhật vừa qua, mục Thư Độc Giả trên báo Người Việt đã in một lá thư với lời lẽ hàm hồ có lợi cho chế độ cộng sản và còn xúc phạm toàn thể quân, dân, cán, chính Việt Nam Cộng Hòa. Những ý kiến và lời lẽ đó hoàn toàn trái ngược với lập trường mà nhật báo Người Việt vẫn theo đuổi từ hơn 30 năm qua.” Tôi trích lại nguyên văn phần này dù hơi dài, bởi vì nó quá hay và thật ý nghĩa. Thế thì thưa ông chủ nhiệm, đã biết nội dung, ngôn ngữ nó tồi tệ như vậy rồi, mà sao báo Người Việt lại đem đi in? Tôi không tin là với trình độc và kinh nghiệm làm báo mà ông chủ nhiệm thường tự hào về tờ báo lớn nhất, lâu nhất, giỏi nhất, hiện đại nhất lại có thể mắc phạm một cái lỗi lầm sơ đẳng nhất như vậy.

Lâu nay dù không ưa ông, nhưng tôi vẫn luôn tôn trọng cái học vị của ông. Nhưng bây giờ thì tôi hú hồn và mừng hết lớn vì ông không phải là luật sư của tôi và tôi không phải là thân chủ của ông. Bởi lẽ ông không ôn bài kỹ lưỡng trước khi ra tòa. Tôi mời ông dỡ cái trang mục Diễn Đàn có phần “Lời Tòa Soạn,” nếu ông tỉnh táo và sáng suốt thì ông sẽ thấy có ghi như sau: “Trang Diễn Đàn là nơi trình bày những cách nhìn đối nghịch; tất cả bài viết, ý kiến đều là “quan điểm của tác giả.”” Thế thì tại sao cái bài viết “đối nghịch” của ông Sơn Hào thì ông lại sỉ vả ông ta là “hàm hồ” và đi “trái ngược” với lập trường của báo Người Việt, trong khi tờ báo Người Việt tuyên bố sẵn sàng chấp nhận tư tưởng “đối nghịch” kia mà. Đối với tôi, tác giả Sơn Hào có lỗi, có tội với cộng đồng, đất nước, với các anh hùng liệt nữ đã hy sinh để bảo vệ tự do cho miền Nam Việt Nam, cũng như đối với những vị quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa đã tham chiến vì chống lại chủ nghĩa cộng sản phi nhân, tàn ác. Nhưng tác giả Sơn Hào không hề có lỗi gì với ông chủ nhiệm hay với tờ báo Người Việt cả. Tác giả Sơn Hào đã không viết điều gì trái ngược lại với cái “guideline” hay khuôn khổ mà “Lời Tòa Soạn” đã cho phép.

Lại thêm một trò rẻ tiền và dị hợm nữa, khi một bài viết được đăng tải ít ra phải qua 3 ải tối thiểu, tổng thư ký, phụ tá chủ bút, chủ bút v.v.., thế thì khi bài viết đã được kiểm duyệt và chấp nhận cho phép lên khuôn rồi thì cái trách nhiệm của tác giả rất nhỏ nếu không muốn nói là không cần thiết nữa, mà cái trách nhiệm của hậu quả cái bài viết đó thuộc về những người thẩm quyền của tòa soạn. Chính vì vậy mà lương hướng người chủ bút rất cao và được quần chúng kính nễ. Nhà báo được hưởng lợi về tinh thần lẫn vật chật vì giá trị của chữ nghĩa được in trên đó, thế thì theo lẽ công bình, họ cũng phải bị chế tài, trừng trị thích đáng vì những khuyết điểm sai trái và không hoàn tất bổn phận nghề nghiệp của họ. Tại sao tờ báo lại hèn đến nỗi phải “rao trước” là không chịu trách nhiệm của bài viết khi đã chấp nhận cho đăng. Quyền thì biết xữ dụng, nhưng trách nhiệm thì trốn chạy, như vậy có xứng đứng là một nhà báo chân chính và liêm sĩ hay không? Tôi khuyên ông hãy vứt ngay cái lời rao vặt của “Lời Tòa Soạn” đó đi để khỏi bị mặc cảm xấu hổ. Ông là luật sư nên chắc tôi không cần chỉ cho ông thấy cái đạo luật, cái điều khoản mà luật pháp qui định trách nhiệm liên đới giữa nhà xuất bản và tác giả, mà có nhiều lúc nhà xuất bản phải lãnh nhận hoàn toàn trách nhiệm nữa. Một đứa bé trợt chân té ngoài sân parking nhà ông mà ông còn phải chịu trách nhiệm nữa, huống chi báo ông đăng tải bài người ta rồi mà nói là không chịu trách nhiệm thì quả thật ông chưa thuộc vỡ lòng về luật lệ báo chí.

5-“Sau khi tìm hiểu sự việc, chúng tôi đã quyết định ngưng việc người phạm lỗi.” Tôi ngạc nhiên hết sức vì ông đi hết từ mâu thuẫn này sang mâu thuẫn khác. Tôi cũng chưa thấu hiểu nỗi cách dùng chữ của ông, dù rằng ông luôn cố bẽ giọng, uốn lưỡi để vo sao cho cái lời ông nói ra nó được tròn như hòn bi. Tôi không nói ngoa đâu, nếu ông có thì giờ, ông hãy dành một số thời giờ quý báu để xem và nghe lại cuốn video mà ông đã trả lời trên đài truyền hình SBTN vào tháng 3 năm 2008. Xem ông trả lời mà tôi thấy thương hại và tội nghiệp cho ông quá chừng, dù là luật sư nhưng ông lại ngọng nghịu, bối rối, quờ quạng khi cố ra sức bào chữa cho sự chính danh của ông chủ ông tức cố chủ nhiệm Đỗ Ngọc Yến về việc ngồi họp bí mật với chóp bu cộng sản. Ông trả lời vụng về và lôi thôi, lượm thượm, không đâu vào đâu nhằm lấp liếm một cách ngớ ngẫn, mơ hồ, nhìn ông giống như một đứa bé bị bắt quả tang đang ăn vụng. Nếu ông cho là tôi nặng lời với ông, xin mời ông coi lại cái youtube của SBTN để thấy rằng tôi không bất công hay ép uổng gì ông đâu. Nói là nói vậy chứ tôi không hề có ý chê trách hay bĩ thử ông đâu vì tôi cũng hiểu là “danh mà không chính thì làm sao ngôn lại thuận” cho được.

Tôi không hiểu ông viết là “quyết định ngưng việc người phạm lỗi,” thế nghĩa là sao hả ông? Ngưng việc này để chuyển qua một một việc khác, hay ngưng để nghĩ xã hơi rồi làm tiếp hả ông? Chữ phải đi với nghĩa mà ông thì thích “úp úp mở mở” như bản chất của tập đoàn báo Người Việt. Nếu là phạm lỗi thì phải “đuổi” chứ? Người bị đuổi gọi là bị “fired” theo tiếng Mỹ. Có những cơ sở thương mại bị sa sút nên phải cho nhân viên nghĩ bớt, những người này sẽ được lãnh tiền trợ cấp thất nghiệp, còn những ai bị đuổi thì không được hưởng quyền lợi đó. Thế thì trong trường hợp này, người phạm lỗi “được cho nghĩ” hay “bị cho nghĩ” hả ông? Nói rõ hơn là có phải bị đuổi như một cách trừng trị, hay là báo Người Việt đang xuống dốc quá rồi nên lấy cớ cho nhân viên nghĩ bớt để khỏi trả lương?

Nói vấn đề này tôi liên tưởng đến trường hợp năm 2008 về vụ biểu tình chống việc nhục mạ cờ Vàng trong chậu rửa chân nails. Lúc đó ông tiền hậu bất nhất, lúc thì reo rao um sùm là đuổi chủ bút Vũ Ánh và tổng thư ký Vũ Quí Hạo Nhiên, lúc thì “màu mè” nói rằng họ tự nguyện xin nghĩ việc nên ông chấp nhận. Tôi không muốn lợi dụng bài viết này để “bươi móc” làm “khó” ông. Tôi có đính kèm theo bài này toàn bộ vấn đề đuổi hay không đuổi đó, và hy vọng độc giả và ông sẽ thấy rõ vấn đề với bằng chứng hiển nhiên.

6-“Ngoài ra, Hội Đồng Quản trị Công Ty Người Việt đã nghiêm khắc khiển trách và chế tài những người liên đới trách nhiệm, gồm Chủ Nhiệm và Chủ Bút.” Nghe thật hài hước và diễu vô cùng. Ai đời “chủ nhiệm” bị Hội Đồng Quản Trị “khiển trách và chế tài” mà lại còn liêm sỉ, “trọng lượng” và tư cách để đứng ra viết thư “xin lỗi” cùng cộng đồng thì quả thật ông thuộc loại “điếc không sợ súng” rồi. Theo nguyên tắc thì phải “cấp trên” của ông chủ nhiệm mới có đủ “vai vế” để ngỏ lời “xin lỗi” cộng đồng, thế mà cả một tập đoàn không nhận thức được chân lý đó thì tôi cũng dơ tay đầu hàng thôi.

Có lẽ ông đang cười khảy tôi vì ông tưởng tôi bị “hố”, vì trên thực tế ông vừa là chủ nhiệm mà cũng còn cũng là “sếp” của chính ông luôn, vì ông còn kiêm cả chức chủ tịch Hội Đồng Quản Trị, ông là Ngọc Hoàng rồi thì ai có quyền “chế tài” hay “khiển trách” ông nữa. Chỉ có Phan Huy Đạt vs. Phan Huy Đạt được mà thôi, phải thế không ông? Tôi nghĩ là độc giả không mấy ai biết ông mang nhiều cái mặt nạ trên mặt, nên khi ông nói sao thì họ nghe cù cù cạt cạt như vậy thôi, đâu có bao nhiêu người biết ông vừa là chủ tịch Hội Đồng Quản Trị, vừa là tổng giám đốc, vừa là chủ nhiệm, “nhất” ông rồi đấy nhé. Các chế độ độc tài thì nó thua hay bằng ông là cùng. Cái ghế ông ngồi chắc tới “răng long tóc bạc” cũng khó mà trầy trụa được đâu. Tôi phải hô “vạn tuế, vạn tuế ông Phan Huy Đạt” mới được.

7-“Chúng tôi sẽ cố gắng có thêm biện pháp ngăn ngừa những sai lầm như vậy trong tương lai, tiếp tục cùng toàn thể đồng bào đấu tranh xóa bỏ chế độ cộng sản độc tài, xây dựng một nước Việt Nam dân chủ, tự do.”

Tôi biết nếu tôi khuyên ông điều này thì cũng như “đàn gãy tai trâu” hay “nước đổ đầu vịt” mà thôi, nhưng tôi nghĩ cũng nên nói, vì biết đâu “nó lú có chú nó khôn,” theo tôi thì nhân vật “chú” này là những nhà cổ đông, những người bỏ tiền hùn vốn kiếm lợi trong vấn đề làm ăn, họ không “chính chị chính em” gì cả, chính vì vậy họ sẽ nghiên cứu, tính toán làm sao thương vụ báo Người Việt được lên khấm khá để có tiền lời bỏ túi, chứ để cái cảnh hết bị đốt xe thì bị biểu tình kiểu này thì họ chỉ có ra tòa nộp chapter số 7, 11 hay 13 gì đó mà thôi. Tôi chỉ muốn mượn lời của cố tổng thống Ng a Boris Yeltsin đã có lần tuyên bố đại khái như sau: “Cộng sản không thể sửa đổi, mà chỉ có đạp đổ nó đi mà thôi.” Thế thì tình trạng báo Người Việt cũng vậy, đóng cửa dẹp quách nó đi cho rồi cho khỏi phải rắc rối, lôi thôi. Hơi thối thì bịt hoài rồi không sớm thì muộn cũng bị xì ra mà thôi. Dân gian có câu: “Sai đâu sửa đấy, sửa đâu sai đấy, sai đấy sửa đâu?” Báo Người Việt cũng vậy thôi.

Còn cái chuyện ông gồng mình uống mật gấu khi tuyên bố là “tiếp tục cùng toàn thể đồng bào đấu tranh xóa bỏ chế độ cộng sản độc tài, xây dựng một nước Việt Nam dân chủ, tự do,” tôi cho là ông “can đảm” hết cở thợ mộc, vì nhất thời, ôngmuốn “hạ nhiệt” cộng đồng nên ông hồ hởi tuyên bố một cách “hùng dũng” như vậy để xoa dịu một số vị “nhân sĩ chống cộng,” nhưng ông lại quên là nếu mà không còn cộng sản nữa thì lấy ai “rửa tiền” tại ngân hàng Saigon Bank của ông, do ông làm phó chủ tịch. Trước khi tôi chào tạm biệt ông, tôi muốn nhắc nhỏ cho ông nhớ lời tuyên bố của ông tại Việt Nam, mà ông phải hứa là chỉ một mình ông nghe tôi nhắc thôi nhé. Ông từng tuyên bố như thế này nè: “Chúng tôi mong ước được đóng góp cho quê hương ngay từ các ngành chuyên môn mình đang làm việc. Thí dụ, thật đơn giản, chúng tôi đang cố lập một chương trình đưa anh em đang giảng huấn ở các trường đại học bên Mỹ về để chuyển giao cho anh em trong nước những kiến thức mới. Bước đầu, khó tránh khỏi những hàng rào tâm lý và cả hàng rào cơ chế ngăn cản khiến cả hai bên ngại ngần song tôi nghĩ chúng ta phải tìm cách vượt qua những cái lỉnh kỉnh ấy để bắt tay làm càng sớm, càng nhanh, càng tốt.”

Phan Huy Đạt nắm giữ tất cả chức vụ quan trọng nhất trong công ty báo Người Việt như:
-Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị (Chairman)
-Tổng Giám Đốc Ban Điều Hành (CEO)
-Chủ Nhiệm Tòa Soạn (Publisher)

 


 

Hội nghị người Việt Nam ở nước ngoài toàn thế giới lần thứ nhất

Thứ năm, 19/11/2009, 09:07:41 AM

Những kỷ niệm không phai mờ

. Nguyễn Đình Bin
Ủy viên TƯ Đảng khóa VIII

Trong hơn 40 năm công tác tại ngành Ngoại giao, một trong những vinh hạnh lớn nhất của tôi là đã được kề vai sát cánh với đội ngũ cán bộ, nhân viên UBNVNONN, cơ quan tham mưu và quản lý của Đảng và Nhà nước ta về công tác đối với NVNONN, trên cương vị là người đứng đầu, trong giai đoạn rất đáng ghi nhớ: 4 năm mở màn Thiên niên kỷ thứ ba (2000 – 2003).
Bốn năm là một quãng thời gian không dài trên chặng đường nửa thế kỷ từ khi ra đời đến nay của Ban Việt kiều trung ương, rồi UBNVNONN và nay là UBNNVNVNONN, nhưng đã để lại trong tôi nhiều kỷ niệm không thể phai mờ và bài học quý. Đó là những năm tháng công cuộc Đổi mới toàn diện của nhân dân ta, do Đảng Cộng sản Việt Nam khởi xướng và lãnh đạo, được triển khai mạnh mẽ và toàn diện, giữa một thế giới đang biến động sâu sắc, đan xen những thời cơ lớn với thách thức cũng lớn. Trên bình diện chủ quan thì UBNVNONN, qua 40 năm hoạt động và phát triển và sau 4 năm Thủ tướng Chính phủ quyết định sát nhập vào Bộ Ngọai giao, đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm quý báu và có thêm điều kiện để có những bước phát triển mới về chất.

Hôm nay, nhìn lại quãng thời gian ấy, tôi vui mừng là đã cùng tập thể cán bộ nhân viên UBNVNONN tăng cường đoàn kết, không ngừng phấn đấu vươn lên, kế thừa và phát huy được những kinh nghiệm quý báu của các lớp anh, chị đi trước, đồng thời đã tự đổi mới được mình, trước hết là đổi mới tư duy, phát huy mạnh mẽ bản lĩnh, tinh thần chủ động, tiến công, dám chịu trách nhiệm, đã hoàn thành tốt nhiệm vụ tham mưu và quản lý mà Đảng và Nhà nước giao phó trên lĩnh vực công tác này, có những đóng góp xứng đáng vào các thành tích đáng tự hào trong 50 năm phát triển của UBNNVNVNONN.

Trong số các sự kiện giờ đây dồn dập hiện lên trong ký ức tôi, nổi bật nhất, sâu đậm nhất là quá trình thai nghén và ra đời của Nghị quyết 36 của Bộ Chính trị (BCT), nghị quyết công khai đầu tiên của cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng về công tác đối với NVNONN.

Đầu năm 2000, sau khi nhận quyết định bổ nhiệm của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, tôi khẩn trương tìm hiểu công việc, nắm các tư tưởng chỉ đạo của Lãnh đạo Đảng và Nhà nước để định hướng cho mình và xây dựng chương trình công tác tổng thể. ……..
Điều này hiểu được, vì đó là một Nghị quyết mật và ra đời đã gần 7 năm…….

Ông Nguyễn Đình Bin tại Hội nghị chuyên đề về người Việt Nam ở LB Nga và các nước Đông Âu năm 2002

Tiếp đó là những ngày tháng chờ đợi. Qua các mối quan hệ công tác, tôi cố gắng thúc đẩy việc đưa Đề án ra trình xin ý kiến Lãnh đạo. Nhưng, thời điểm đó, Lãnh đạo Đảng đang tập trung vào việc chuẩn bị, tiếp đến là tiến hành Đại hội toàn quốc lần thứ IX của Đảng, và sau đó là vào việc triển khai các NQ của Đại hội IX, có thể vì vậy mà chưa thể xem xét việc này……..

Ngày 12 tháng 3 năm 2003, tại Hội nghị toàn thể lần thứ 7, TƯ Đảng khóa IX ra Nghị quyết về “Phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, vì dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh”. Tôi thầm mừng: thời cơ đã đến để làm sống lại kiến nghị mà chúng tôi đã kiên trì đeo đuổi suốt 3 năm qua. Bởi BCT ra nghị quyết mới này chính là một bước triển khai và cụ thể hóa Nghị quyết TƯ7 đối với cộng đồng NVNONN, một bộ phận không tách rời của toàn dân tộc Việt Nam. Thế là chúng tôi lại rà soát lại các văn bản và ngày 14 tháng 4 năm 2003, tôi ký một Tờ trình mới lên BCT, nhắc lại kiến nghị này trong bối cảnh tình hình và yêu cầu mới.

Tiếp theo đó, nửa đầu tháng 6 năm 2003, tôi được cử dẫn đầu một đoàn liên ngành đầu tiên của nước ta đi thăm, tiếp xúc trên tinh thần rất chủ động, thẳng thắn, cởi mở với cộng đồng người Việt tại Canada và Hoa Kỳ. Những nét rất mới trong tình hình cộng đồng nắm được qua chuyến đi này càng củng cố thêm niềm tin và thôi thúc tôi phải tiếp tục thúc đẩy kiến nghị nói trên. Tôi chủ động xin ý kiến đồng chí Vũ Khoan, Bí thư TƯ Đảng, Phó Thủ tướng Chính phủ phụ trách đối ngoại. Tôi rất mừng được đồng chí đồng ý. Thế là lại một lần nữa, tôi cùng anh chị em cán bộ hữu quan của UB khẩn trương rà soát, chỉnh lý lại văn bản đã trình trước đây; và ngày 25 tháng 6 năm 2003, tôi lại ký Tờ trình lên BCT nhắc lại kiến nghị nói trên, lần này với niềm hy vọng lớn hơn bao giờ hết. Thật là may mắn, đồng chí Vũ Khoan đã dành thời gian đích thân đọc và cho ý kiến chỉ đạo trực tiếp vào văn bản. Vào thời điểm đó, tôi đã có quyết định của Lãnh đạo cấp cao cử làm Đại sứ Đặc mệnh Toàn quyền nước ta tại Pháp. Tôi đặt mục tiêu: phải hoàn thành bằng được công việc then chốt này mà tôi đã tâm huyết, trăn trở từ khi mới nhận nhiệm vụ làm Chủ nhiệm UBNVNONN. Với quyết tâm đó, theo ý kiến chỉ đạo rất cụ thể của đồng chí Vũ Khoan, tôi đã dành thời gian, công sức cùng anh chị em cán bộ UB hoàn chỉnh dự thảo. Rồi lại lấy ý kiến đóng góp của các cơ quan, ban, ngành hữu quan một lần nữa. Tôi rất vui đã thực hiện được mục tiêu đề ra: hoàn chỉnh lần cuối cùng các văn bản và kịp trình Dự thảo NQ lên BCT trước khi tôi lên đường đi Paris nhận nhiệm vụ mới vào đầu tháng 12 năm 2003. Cũng như các lần trước, trong Tờ trình, chúng tôi đã báo cáo ý kiến của tất cả các cơ quan, bộ, ban, ngành hữu quan để BCT có đầy đủ cơ sở xem xét. Đáng lưu ý là, lần cuối này, ngoài một cơ quan ngay từ đầu vẫn giữ ý kiến phân vân giữa kiến nghị BCT ra “Nghị quyết” hay “Chỉ thị” thì có thêm một cơ quan rất quan trọng trước đây tán thành, nay không đồng ý với việc kiến nghị BCT ra Nghị quyết công khai nữa…………………

Ít tháng sau, trong khi đang công tác tại Pháp, tôi thật sự vui mừng nhận được tin và toàn văn Nghị quyết số 36 NQ/TW – bản NQ công khai đầu tiên của BCT về cộng đồng NVNONN, ban hành ngày 26 tháng 3 năm 2004. Như trên đã nói, Nghị quyết 36 của BCT chính là bước cụ thể hóa và triển khai Nghị quyết 7 của TƯ Đảng (khóa IX) về phát huy sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc đối với hơn 3 triệu đồng bào ta đang sinh sống ở nước ngoài, một bộ phận không tách rời của cộng đồng các dân tộc Việt Nam, một văn kiện có ý nghĩa lịch sử, có giá trị cơ bản, to lớn, toàn diện và lâu dài. Từ đó, trên cơ sở các tư tưởng, quan điểm và nguyên tắc chỉ đạo của Nghị quyết 36, nhiều chính sách đổi mới cụ thể của Nhà nước ta đối với cộng đồng đã (và sẽ còn tiếp tục) được ban hành, được bà con kiều bào cũng như dư luận quốc tế nhiệt liệt hoan nghênh…………………………………………………………………………………………

Ông Nguyễn Đình Bin cùng họa sỹ Việt kiều Văn Dương Thành tại triển lãm tranh của bà

……………………………………………………………………………………..

Trong 4 năm công tác tại UB, tôi đã có một số lần đi thăm, tiếp xúc với cộng đồng ở các địa bàn khác nhau. Mỗi chuyến đi đều để lại trong tôi những kỷ niệm không thể quên. Nhưng, chuyến đi để lại những ấn tượng sâu đậm nhất là dịp tôi được cử dẫn đầu đoàn liên ngành đầu tiên đi thăm, tiếp xúc với bà con kiều bào ở Hoa Kỳ và Canada vào nửa đầu tháng 6/2003 mà tôi đã nhắc tới ở phần trên. Đoàn có một số vị lãnh đạo các ngành như ông Nguyễn Tiến Võ-Ủy viên thường trực Đoàn Chủ tịch UBTW Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, ông Trịnh Xuân Giới-Phó ban thường trực Ban Dân vận TƯ, ông Trần Văn Tạo-Chủ tịch Liên hiệp các tổ chức hữu nghị Thành Phố Hồ chí Minh, nguyên Ủy viên TV Thành ủy, Trưởng Ban Tư tưởng – Văn hóa và Giám đốc Sở Công an của Thành phố. Ban Bí thư đã cho ý kiến chỉ đạo khi chúng tôi trình Đề án chuyến đi. Nhưng, trước khi lên đường, tôi vẫn xin gặp đồng chí Vũ Khoan, Bí thư TƯ Đảng, Phó Thủ tướng phụ trách đối ngoại, để xin thêm ý kiến chỉ đạo, đặc biệt là xin được triển khai với tinh thần mới thực sự chủ động, tiến công, cởi mở, theo đúng Nghị quyết TƯ7 (khóa IX) về đại đoàn kết dân tộc vừa ban hành. Tôi rất mừng là những đề xuất cụ thể theo tinh thần đó đã được đồng chí chấp thuận. Các thành viên trong Đoàn rất phấn khởi, nhưng cũng tỏ ra lo lắng trước trách nhiệm nặng nề khi tôi quán triệt trong toàn đoàn tinh thần mới đó trong ý kiến chỉ đạo của đồng chí Vũ Khoan. Trong chuyến đi này, ngoài các cuộc làm việc chính thức với các quan chức hữu quan nước sở tại, một trọng tâm là gặp gỡ, đối thoại với các thành phần khác nhau trong cộng đồng kiều bào. Tôi không bao giờ có thể quên không khí thực sự cởi mở, thẳng thắn, chân tình trên tinh thần hòa giải dân tộc, cũng như những giây phút xúc động trong các cuộc gặp gỡ đó. Có một số kiều bào, sau bao năm tháng bị bưng bít, tác động bởi tuyên truyền xuyên tạc của các thế lực thù địch với đất nước, đã khóc khi nghe chúng tôi thông báo tình hình đất nước và trả lời các câu hỏi, làm sáng tỏ các chủ trương, chính sách đổi mới của Đảng và Nhà nước đối với cộng đồng. Điểm đặc biệt nhất trong chuyến đi này là lần đầu tiên chúng tôi gặp gỡ một số nhân vật nguyên là lãnh đạo chính quyền Sài Gòn cũ hoặc bất đồng chính kiến, nổi bật trong đó có ông Nguyễn Cao Kỳ, ông Đỗ Ngọc Yến-Tổng Giám đốc Công ty Báo Người Việt, ông Nguyễn Ngọc Hải-Chủ tịch “Ủy ban bảo vệ chính nghĩa quốc gia” của thành phố Houston, nhạc sỹ Phạm Duy…

Tôi còn nhớ như in: sáng 14/6/2003, tôi cùng Tổng Lãnh sự nước ta lúc đó tại San Francisco Nguyễn Mạnh Hùng đã chơi golf với vợ chồng ông Nguyễn Cao Kỳ. Ông Kỳ đã chủ động kể cho tôi nghe chi tiết câu chuyện hồi kháng chiến chống Pháp, ông đã bị đưa về Hà Nội như thế nào trong khi đang lên cơn sốt rét ác tính nguy kịch. Cùng dạo bước trên sân cỏ gần 5 tiếng đồng hồ, trong không khí cởi mở, thẳng thắn, tôi và ông Kỳ đã trao đổi ý kiến về tình hình đất nước, đường lối Đổi mới của Đảng và Nhà nước ta, về tình hình cộng đồng, tình hình khu vực Đông Nam Á… Ông đã bày tỏ sự đồng tình đối với các chủ trương đổi mới của Đảng ta, nói rõ không tán thành các hoạt động chống đất nước và ý kiến của một số cá nhân và nhóm phái trong cộng đồng đòi áp đặt mô hình dân chủ phương Tây vào đất nước ta… Sau cuộc chơi golf, tôi đã mời vợ chồng ông Kỳ ăn cơm cùng toàn Đoàn chúng tôi. Trong không khí cởi mở, vui vẻ của bữa cơm gặp lần đầu, với danh nghĩa Chủ nhiệm UBNVNONN, tôi đã mời vợ chồng ông Kỳ về thăm quê hương. Một thoáng ngỡ ngàng, rồi niềm vui và xúc động đã lộ rõ trên nét mặt dày dạn phong sương của ông. Ông đã cảm ơn và sau đó bày tỏ với tôi mong muốn được Nhà nước cho phép đưa một đoàn doanh nhân về làm ăn, hợp tác với đất nước như một cử chỉ hòa giải. Nửa năm sau, khi đang công tác tại Paris, tôi rất vui nhận được tin ông Nguyễn Cao Kỳ đã về thăm quê hương sau nửa thế kỷ xa cách, bể dâu.

Tôi cũng không thể nào quên cuộc gặp gỡ tối ngày 9/6/2003 với vợ chồng ông Nguyễn Ngọc Hải tại nhà ông. Vợ chồng ông Hải là người miền Bắc, sau Hiệp định Geneva năm 1954 mới di cư vào Nam. Vừa bước vào nhà, tôi có ấn tượng như tới thăm một gia đình trí thức ở Hà Nội, một không gian đầy ắp màu sắc và hương vị văn hóa truyền thống Việt Nam. Sau phần chào hỏi theo thông lệ, ông mời Đoàn chúng tôi vừa dùng cơm tối vừa nói chuyện. Vừa ngồi vào bàn ăn, ông Hải đã nói thẳng với tôi: ông đang là “Chủ tịch Ủy ban bảo vệ chính nghĩa quốc gia” của thành phố Houston, ông là người chống cộng sản và vẫn kiên quyết chống cộng sản. Thế là bắt đầu cuộc đối thoại và tranh luận rất thẳng thắn và không ít lúc có thể nói là “nảy lửa” giữa tôi và ông suốt bữa cơm kéo dài gần 2 tiếng đồng hồ, trong đó, ông lý giải và bảo vệ lập luận cơ bản của ông là theo chủ nghĩa cộng sản thì sẽ mất độc lập dân tộc, rơi vào vòng thống trị của Nga cộng, Trung cộng; vì vậy ông đã đi với Pháp rồi Mỹ, vì đó là cách duy nhất để chống lại nguy cơ đô hộ của Nga cộng, Trung cộng, bảo vệ độc lập dân tộc(?!). Còn tôi, đã lấy những sự thật lịch sử của nước ta, của Đảng ta và quan hệ quốc tế liên quan, đồng thời làm rõ những chủ trương, chính sách đổi mới hiện nay để chứng minh cho ông chân lý hiển nhiên là chỉ có dưới ngọn cờ và sự lãnh đạo sáng suốt của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt Nam thì đất nước ta mới giành lại được độc lập, thống nhất và đang trên đường xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Cuộc gặp gỡ với vợ chồng ông Hải đã kết thúc bằng một bài hát dân tộc mà ông Hải là người hát và ông Trần Văn Tạo, thành viên trong Đoàn chúng tôi, là người đệm đàn. Lúc chia tay, ông Hải phát biểu giọng xúc động: “Tôi không ngờ các anh chị lại là những người thật dễ thương!” Tôi cũng mời vợ chồng ông về thăm lại quê hương. Tôi được biết, chỉ vài tháng sau, vào dịp Quốc khánh năm 2003, ông Hải đã về thăm quê sau gần 50 năm xa cách và ông là một trong số kiều bào đầu tiên ở thành phố Houston đầu năm 2007 đã được nhận giấy miễn thị thực xuất nhập cảnh mỗi khi về nước.

Hà Nội, 30 tháng 9 năm 2009

Nguyễn Đình Bin
Ủy viên TƯ Đảng khóa VIII,
nguyên Thứ trưởng Thường trực Bộ Ngoại giao
kiêm Chủ nhiệm UBNVNONN

www.vietvungvinh.com/

Advertisements
This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s