Tiếng Việt nào? (Tiếng của lũ Việt cộng chứ tiếng Việt nào, còn giả vờ nữa!)

Dưới đây là bài của một tiến sĩ cuốc xã hội chủ nghĩa bênh vực cho cái loại ngôn ngữ của Việt cộng. Trước khi CS du nhập vào Việt Nam, tiếng Việt không có những loại ngôn ngữ ngu xuẩn như “từ vựng”, “xưởng đẻ”, “đồng hồ hai cửa sổ”, “bức xúc”, “đỉnh cao trí tuệ”, “chất giọng”, v.v…

Chỉ từ khi lũ Việt cộng cướp được chính quyền, thì những loại ngôn ngữ này mới xuất hiện, bắt đầu là ở miền Bắc năm 1954, và ở miền Nam năm 1975. Vậy mà tiến sĩ cuốc XHCN này lại chối quanh, nói là không có ngôn ngữ của lũ Việt cộng!

Đúng là một khi bị nhiễm tư tưởng VC, con người dễ bị mất liêm sĩ.  Xin lỗi nha bà con, với cái lũ Vẹm này thì không thể nói chuyện “lịt sự” được.

***

Tiếng Việt nào? (Tiếng của lũ Việt cộng chứ tiếng Việt nào, còn giả vờ nữa!)

Trong các buổi thuyết trình về tiếng Việt đây đó cũng như các buổi tu nghiệp dành cho giáo viên tiếng Việt tại Úc, một trong những câu hỏi tôi thường nghe nhất là: Có nên dạy “tiếng Việt của Việt Cộng” cho học sinh và sinh viên ở nước ngoài? Mới đây, tôi lại nghe một câu hỏi khác từ một người bạn làm trong ngành truyền thông: Thính giả của đài là người Việt trong nước, đài có nên sử dụng từ ngữ Việt Nam Cộng Hòa thời trước không?

Thú thực, nghe những câu hỏi như thế bao giờ tôi cũng có chút bối rối. Bối rối không phải vì không biết cách trả lời. Bối rối chỉ vì tôi hiểu những băn khoăn và day dứt trong lòng họ khi đặt ra những câu hỏi ấy. Rõ ràng đó không phải là những câu hỏi thuần túy học thuật. Những câu hỏi ấy xuất phát chủ yếu từ những dằn vặt về tâm lý, những ám ảnh về chính trị, và đặc biệt từ những ký ức khốn khổ của chiến tranh và của sự phân hóa.

Từ góc độ học thuật, không có cái gọi là từ ngữ Việt Cộng hay từ ngữ Việt Nam Cộng Hòa.

Lý do:

Thứ nhất, sự phân biệt giữa Việt Cộng và Việt Nam Cộng Hòa là sự phân biệt thuần túy chính trị. Mà ngôn ngữ, ở cấp độ từ vựng, lại không có tính chính trị. Những từ như “ngụy”, “cách mạng”, “giải phóng”, “cải tạo”, “đăng ký”, “khẩn trương”, “bộ đội”, “lính thủy đánh bộ”, v.v. tự chúng, chả có tội tình gì cả. Chúng là những yếu tố nằm trong kho từ vựng tiếng Việt. Phần lớn những từ ấy đã có từ lâu. Ngay một số từ ghép lạ tai với người miền Nam như “lính thủy đánh bộ” cũng bao gồm những từ tố quen thuộc vốn đã có sẵn trong tiếng Việt. Tính chính trị của từ không nằm trong bản thân của các từ ấy. Tính chính trị chỉ có trong các sử dụng. Chữ “giải phóng”, chẳng hạn, hoàn toàn phi chính trị. Nhưng dùng chữ “giải phóng” để chỉ ngày 30 tháng Tư, ví dụ: “ngày giải phóng”, “khi đất nước được giải phóng”, yếu tố chính trị mới xuất hiện.

Nhớ, đầu năm 1990, khi Mỹ và lực lượng Đồng minh (bao gồm 34 quốc gia khác nhau) đánh bật quân đội Iraq của Saddam Hussein ra khỏi Kuwait, nhiều người làm báo ở hải ngoại đã phân vân không biết dùng chữ gì để dịch khái niệm “liberation of Kuwait” vốn được sử dụng đầy dẫy trên các phương tiện truyền thông quốc tế. Dĩ nhiên ai cũng biết “liberation” là giải phóng. Nhưng người ta lại ngần ngại không muốn dùng chữ “giải phóng” vì, một phần nó gợi lại ấn tượng đau buồn ê chề của họ sau năm 1975; phần khác, vì nó phảng phất âm hưởng… Việt Cộng. Nhưng sự ngần ngại ấy không kéo dài được lâu. Tránh né cách gì, cuối cùng, người ta cũng bắt buộc phải dùng chữ “giải phóng” để chỉ việc quân đội của Saddam Hussein bị đánh bật ra khỏi Kuwait và việc người dân Kuwait hân hoan chào đón tự do và độc lập. Không có chữ gì khác. Dùng riết, trong bối cảnh ấy, chữ “giải phóng” bỗng trở lại nguyên nghĩa của nó. Mà như thế, kể cũng phải. Đứng một mình, chữ ấy hoàn toàn trong sáng. Và trong sạch. Đối với người dân Kuwait, chữ ấy vang lên như một tiếng reo. Nó chỉ trở thành nặng nề với người Việt ở miền Nam mà thôi. Nói cách khác, vấn đề ở đây chỉ là vấn đề cách sử dụng. Nghĩa là ở ngữ cảnh. Chỉ ở ngữ cảnh.

Tương tự như vậy, cách đây mấy năm, ở trong nước, khi dịch cuốn De la démocratie en Amériquecủa Alexis de Tocqueville, dịch giả Phạm Toàn phải sửa “Dân chủ ở Hoa Kỳ” thành “Nền dân trị ở Hoa Kỳ”. Lý do: Ông biết nhà nước Việt Nam hiện nay rất dị ứng với chữ “dân chủ”.

Thứ hai, không nên quá phóng đại vai trò của chính phủ hoặc đảng cầm quyền trong lãnh vực ngôn ngữ. Ngôn ngữ, tự bản chất, là một quy ước xã hội, hình thành từ sự đồng thuận của cả cộng đồng. Bản thân ông Hồ Chí Minh, với tư cách người có quyền lực cao nhất ở miền Bắc từ sau năm 1945, đã muốn “cải cách” chữ quốc ngữ với những cách viết như “kách mệnh” hay “zải phóng”, những kết hợp từ như “dân quân gái” hoặc “người lái” (phi công), cuối cùng cũng thất bại. Hơn nữa, theo dõi kỹ tình hình trong nước, chúnng ta có thể thấy ngay, từ mấy chục năm nay, chính quyền và đảng Cộng sản hầu như bỏ ngỏ lãnh vực ngôn ngữ. Có rất nhiều việc họ cần làm và nên làm, nhưng họ hoàn toàn không làm. Rõ nhất là về phương diện chính tả cũng như việc phiên âm nhân danh và địa danh nước ngoài. Phần lớn các đề nghị thay đổi đều có tính chất tự phát và nảy sinh từ một số cá nhân có thiện chí (có khi đúng có khi sai) hơn là từ một quyền lực chính trị nào.

Thứ ba, không nên quy các phương ngữ vào hai phạm trù Việt Cộng và Việt Nam Cộng Hòa. Sự khác biệt giữa một số từ vựng mà nhiều người hay lên tiếng hoặc để bênh vực hoặc để đả kích phần lớn đều thuộc phạm trù phương ngữ. Mà phương ngữ lại là một hiện tượng lâu đời ở Việt Nam. Từ lâu, một số từ vựng ở miền Nam, miền Bắc và miền Trung đã khác nhau. Hầu hết những khác biệt ấy đều có tính chất địa lý, xã hội và lịch sử hơn là chính trị. Nơi thì gọi “túc cầu”, nơi thì gọi “bóng đá”; nơi thì gọi “phi trường”, nơi thì gọi “sân bay”; nơi thì gọi “quan thuế”, nơi thì gọi “hải quan”; nơi thì gọi “trực thăng”, nơi thì gọi “máy bay lên thẳng”… Thì cũng bình thường. Như ngày trước, chúng ta đã có những khác biệt giữa “heo” và “lợn”, giữa “cha” và “bố”, giữa “cân” và “ký”, giữa “xe lửa” và “tàu hỏa”, “xe hơi” và “xe ô tô”, “xe đò” và “xe khách”, giữa “cá quả”, “cá lóc” và cá tràu”, v.v.

Thứ tư, ngôn ngữ, cũng giống như đời sống, không ngừng vận động và phát triển. Hễ trong xã hội xuất hiện những sản phẩm mới hoặc những hiện tượng mới, những nhận thức mới người ta lại có những nhu cầu đặt ra những từ mới. Nhớ, năm 1996, lần đầu tiên về nước, tôi cảm thấy rất thú vị khi nghe người ta gọi trà Lipton (loại trà bỏ trong gói nhỏ nhúng thẳng vào nước sôi để uống) là trà giật giật; cái robinet (đồ vặn nước ở bồn tắm hoặc bồn rửa mặt) loại mới là cái gật gù (chỉ cần đẩy lên hay xuống chứ không cần vặn theo chiều kim đồng hồ); bò beefsteak là bò né… Nghe, thoạt đầu, thấy ngồ ngộ; sau, ngẫm lại, thấy cũng hay hay. Tôi chẳng thấy có ông hay bà Việt Cộng nào trong những chữ ấy cả. Tôi chỉ thấy có cuộc đời.

Nói tóm lại, theo tôi, phần lớn những sự phân biệt giữa từ Việt Cộng và từ Việt Nam Cộng Hòa là những sự phân biệt giả. Đứng về phương diện từ vựng, đó là những sự khác biệt, một, có tính chất phương ngữ; hai, xuất phát từ những thay đổi trong đời sống. Không nên gắn chúng với một nội dung chính trị nào. Ví dụ, ở nhiều trường tiếng Việt ở hải ngoại hiện nay, nhiều người vẫn khăng khăng dùng chữ “văn phạm” thay cho chữ “ngữ pháp” với lý do chữ “văn phạm” là chữ của ta, còn chữ “ngữ pháp” là chữ của Việt Cộng. Người ta quên hoặc không biết, ở miền Nam, năm 1963, Nguyễn Hiến Lê và Trương Văn Chình đã có cuốn Khảo luận về ngữ pháp Việt Nam (Nhà xuất Đại học Huế); năm 1968, Lê Văn Lý đã có cuốn Sơ thảo ngữ pháp Việt Nam (Bộ giáo dục xuất bản); năm 1970, Doãn Quốc Sỹ và Đoàn Quốc Bửu đã có cuốn Lược khảo về ngữ pháp Việt Nam (Trường Đại học Sư phạm Sài Gòn xuất bản), v.v. Sự chọn lựa giữa chữ văn phạm và chữ ngữ pháp, do đó, chỉ là một chọn lựa có tính học thuật: chữ “ngữ pháp” càng ngày càng được nhiều người sử dụng vì người ta nhận thấy nó chính xác hơn chữ “văn phạm” vì, một, đối tượng khảo sát của “grammar” chỉ dừng lại ở cấp độ từ, ngữ và câu chứ không phải là văn chương; và hai, ngôn ngữ, tự bản chất, chỉ có tính quy ước với một số cách thức (pháp) kết hợp chứ không có tính quy phạm (norm). Sự khác biệt giữa hai chữ “xa lộ” và “đường cao tốc” cũng nên được nhìn nhận như vậy: chữ sau hợp lý hơn vì ở thời đại ngày nay, sự phân biệt giữa các loại đường xá là ở tốc độ cho phép chứ không phải ở loại xe, nhất là giữa xe đạp và xe hơi như ngày xưa.

Tôi đề nghị nên xem một số khác biệt trong từ vựng hiện nay là những khác biệt có tính phương ngữ, vừa là ngôn ngữ địa phương vừa là phương ngữ xã hội.

Nhận định ấy dẫn đến mấy hệ luận chính:

Một, mọi phương ngữ đều bình đẳng. Không có phương ngữ nào là đúng hơn phương ngữ nào cả. Không thể nói chữ “heo” đứng hơn chữ “lợn”, “cha” hay “ba” đứng hơn “bố” hay “tía”; “mẹ” đúng hơn “má”. Cũng như trong tiếng Anh hiện nay, không ai nói tiếng Anh ở Anh thì đúng hơn tiếng Anh ở Mỹ hay ở Úc hoặc Canada. Khái niệm một thứ ngôn ngữ chuẩn (standard language) bị xem là đã lỗi thời.

Hai, mỗi phương ngữ, một mặt, có một vùng hoạt động riêng; mặt khác, không ngừng giao tiếp với nhau. Con vật người miền Nam và miền Trung gọi là con heo thì người  miền Bắc gọi là con lợn; nhưng ngay ở miền Nam và miền Trung, người ta cũng gọi là “bánh da lợn” chứ không phải “bánh da heo”, và ở miền Bắc, người ta cũng xem “phim con heo” chứ không phải “phim con lợn”.

Ba, giữa các phương ngữ không ngừng có cuộc cạnh tranh gay gắt để được chấp nhận và phổ biến trong cả nước. Các cuộc cạnh tranh ấy chịu ảnh hưởng của nhiều yếu tố kinh tế, chính trị, xã hội và văn hóa. Chính trị chỉ là một phần. Từ năm 1975, chính quyền đặt tên Sài Gòn là thành phố Hồ Chí Minh, đến nay, dân chúng vẫn cứ gọi là Sài Gòn.

Bốn, sự tồn tại của các phương ngữ chỉ có tác dụng làm giàu cho tiếng Việt. Sự tồn tại của chữ “sân bay” bên cạnh chữ “phi trường” giống như sự tồn tại của chữ “nhà thơ” bên cạnh chữ “thi sĩ” hay “thi nhân”. Những chữ như “khẩn trương”, “bức xúc” hay “đăng ký”… đều hay nếu biết cách sử dụng (tình hình khẩn trương, không khí căng thẳng, hành động gấp gáp; tâm trạng bức xúc; đăng ký xe và ghi danh học, v.v.).

Vấn đề là ở cách dùng.

Chỉ ở cách dùng.

Blog Nguyễn Hưng Quốc (VOA)

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

6 Responses to Tiếng Việt nào? (Tiếng của lũ Việt cộng chứ tiếng Việt nào, còn giả vờ nữa!)

  1. Lão Ngoan Đồng says:

    Đã là người Việt Nam thì phải xác định có 2 cách viết và nói bằng ngôn ngữ Việt Nam
    1) Tiếng Việt Nam, nghe rất êm tai, nghĩa rất chính xác, ai cũng có thể hiểu.
    2)-Tiếng Việt cộng, nghe rất chói tai,nghĩa rất mù mờ, người không phải là Việt cộng không thể hiểu được.

    • Lão Ngoan Đồng says:

      Xin được sửa lỗi chính tả: xin đọc là Việt cộng thay vì Việt cộn (hàng kế chót).xin thứ lỗi, cám ơn.

  2. Ngụy Quân Tử – Hồ Chí Ngu says:
    24/05/2012 at 19:16 Dưới chế độ côn đồ CA toàn trị XHCN VN thì có việc gì mà không dính líu đến chính trị? Việc giáo dục, truyền thông báo chí, văn hóa nghệ thuật, cũng đều không thóat khỏi bị chính trị chi phối. Và ngôn ngữ hàng ngày tại VN bị ảnh huởng lớn nhất đến từ 3 mặt đó: giáo dục, truyền thông báo chí, văn hóa nghệ thuật. Những chữ sặc mùi tuyên truyền rỗng tuếch, đậm đà bản sắc nô dịch cho Tàu, dần lan truyền ngay cả dân miền Nam cũ cũng không tránh khỏi bị lây nhiễm ít nhiều. Mới đầu họ dùng lập lại ngụ ý nhạo báng, nhưng lâu dần thành quen, và thói quen chưa chắc là luôn đúng và hay. Để cho tiếng Việt trở lại trong sáng như thời thơ văn tiền chiến thời Khái Hưng, Nhất Linh, với Tự Lực Văn Đoàn, chúng ta cần phải mất rất nhiều công sức sau này để dọn dẹp cái đống rác rưởi chữ nghĩa thời Đồ Đểu này đi. Số đông không phải bao giờ cũng là chân lý, nhưng làm nhiệm vụ truyền thông ngoài trách nhiệm thông tin trung thực, các cơ quan truyền thông phải có thêm trách nhiệm “huớng dẫn dư luận”. Một việc làm trong những trách nhiệm “huớng dẫn dư luận” đó là dùng tiếng Việt cho chuẩn, trong sáng, không lạm dụng từ Hán Việt khi tiếng Việt có chữ tương đương. Tập cho những người trong nước nghe bản tin với tiếng Việt trong sáng của VNCH trước 1975, là việc làm đúng đắn. Người trong nước phải lắng nghe và tập làm quen với tiếng Việt trong sáng này, vì đó là những nguồn thông tin trung thực mà họ cần nghe. Vì cần thiết, nên họ phải học hỏi và làm quen. Còn các nhà làm tin cứ sợ rằng người VN trong nước không hiểu được bản tin của mình, mà chạy theo dùng chữ nghĩa kiểu nô dịch của bọn VC, là đánh giá sai tình hình “ai cần ai” và coi rẻ những người đã đóng thuế để cho họ có quỹ làm truyền thông. Đây là điều mà đài RFA, RFI, BBC, v.v. cần phải coi lại. Ai nuôi ai????? Ai nuôi các anh lớn, để các anh làm việc và phục vụ cho ai?????

    Reply kbc3505 says:
    24/05/2012 at 18:14 Ngôn ngữ của chú Vẹm là ngôn ngữ từ khỉ lên làm người. Và vì là độc đảng toàn trị nên chú Vẹm nhà ta áp đặt người dân phải nói và viết theo những gì chúng muốn nhưng chúng lại dốt ngôn ngữ và văn hóa nên cái tốt không được lưu truyền hay giữ lại mà lại học cái xấu. Gọi nhà bảo sanh là xưởng đẻ thì đâu khác gì coi con người là cái máy hay tệ hơn là như súc vật?

    Ông Nguyễn Hưng Quốc muốn gì ở đây? Có phải ông muốn người Việt tị nạn cộng sản chúng tôi dùng ngôn ngữ Vẹm cho quen để rồi tiến tới giao lưu văn hóa và rồi từ từ sẽ trở thành một cộng đồng hải ngoại dưới sự lèo lái của Đảng cộng sản theo nghị quyết 36 của chú Vẹm?

  3. nvtncs says:
    23/05/2012 at 10:09 Vấn đề quá rộng, lớn; phải được suy nghĩ nhiều và cẩn thận, bờ̉i nhiều người giỏi tiếng Việt, trong đó không có tôi.

    Tuy vậy tôi có vài nhận xét sơ bộ.

    Tiếng Việt của tôi, mà tôi thường dùng là tiếng Viết ở Hà Nội trước 54. Tiếng mà bố mẹ tôi yêu chuộng, khi đọc sách, là tiếng Việt của nhóm Tự Lưc Văn Đoàn, của Nhất Linh, Khái Hưng vv.

    Tôi rất không thích tiếng Việt của CS, không thích cách đánh vần chữ Mĩ, hi vọng, tiến sỹ, vv… của họ. Tôi cũng không thích và không quen chữ “quang vinh” chẳng hạn.

    Ta có cả chục thứ tiếng Việt: Tiếng Huế, Saìgòn, Hà Nội ngày xưa, Hà nội bây giờ, tiếng Việt nói, tiếng Việt bình dân, tiếng Việt trung học, đại học, tiếng Việt ngoài phố, vv…

    Ở Pháp, 40 thành viên của Académie Francaise, bàn về định nghĩa, của chữ cũ nhưng đang thay đổi, chữ mới từ tiếng ngoại quốc nhập vào, về văn phạm, vv….
    Trong những thành viên của Académie Francaise, có nhiều nhà văn nổi tiếng, nhà khoa học, trội nhất trong nước, vv…
    Sau đó, giáo sư trung học và đại học sẽ dùng tiếng Pháp như Académie Francaise đề nghị. Đó là một mô hình có giá trị và đang được để ta suy nghĩ.

    Tôi thấy, từ lớp mẫu giáo, ta nên dậy học sinh tiếng Anh cho trẻ con được hiểu biết nhanh chóng, và rõ ràng, những môn khoa học và kỹ thuật tối quan trọng của thế giới.

    Nếu khoa học, kỹ thuật, y khoa, vv mà phải dậy bằng tiếng Việt, dịch ra từ Anh văn, một thứ tiếng Việt đầy gốc Hán thì rật là tệ hại cho nền
    khoa học, kỹ thuật VN. Tệ hại thêm nữa là khi sinh viên VN du học, họ không quen tiếng Anh, sẽ gặp nhiều khó khăn.

    Ở Tân Gia Ba, Ấn Độ, Anh văn là tiếng của trung học và đại học; những nước này, trên phương diện học vấn đã tiến triển rất nhanh.

    Không nên vì yêu nước hão huyền, nông cạn và bề ngoài mà bắt trẻ học và nói tiếng Việt trong lớp trung học và đại học dậy những môn hoa học và kỹ thuật. Dùng tiếng Việt trong những lớp đó, chỉ làm chậm trễ sử tiến chiển của đất nước.

    Reply iBi says:
    23/05/2012 at 09:11 Ngôn ngữ không có tính chính trị hả ? không bị chính trị điều khiển, chụp mũ, bắt tội hả ? Có ngủ mơ hay không vậy ? Có còn nhớ thời “bao cấp” ngôn ngữ của dân miền nam bị bắt bẻ, trù dập và uốn nắn như thế nào cho đúng lập trường theo nền “văn hóa mới” và “con người mới” không ? Nếu trả lời không tức là ăn cháo lú.

    Hiện nay, nếu các bài nhạc, thơ, hay văn ở trong nước mà dùng chữ Việt thuần túy miền nam thì chắc chắn là những tác phẩm đó sẽ không được xuất bản liền, mặc dù là bây giờ nghe nói “thoáng” hơn trước kia nhiều lắm. Tại vì viết kiểu ngôn ngữ đó là vực dậy thời VNCH. Nói không có hả ? Nói vòng vèo tức là ăn cháo bậy bạ rồi

  4. nvtncs says:
    24/05/2012 at 11:20 Trích:

    “một trong những câu hỏi tôi thường nghe nhất là: Có nên dạy “tiếng Việt của Việt Cộng” cho học sinh và sinh viên ở nước ngoài? Mới đây, tôi lại nghe một câu hỏi khác từ một người bạn làm trong ngành truyền thông: Thính giả của đài là người Việt trong nước, đài có nên sử dụng từ ngữ Việt Nam Cộng Hòa thời trước không?”
    ——————————————-

    Tên NHQ là một tên gian trá; hắn đã mở đầu bằng việc chính trị hóa một vấn đề văn hoá cổ truyền của dân tộc bằng cách dùng hai chữ tiếng Việt của “Vịệt Công” và tiếng Việt của “Việt Nam Công Hoà”.

    Phải nói cho rõ như sau:

    Tiếng Vịêt dưới thời CS từ năm 1954 ở ngoài Bắc so sánh với tiếng Việt từ thời Alexandre de Rhodes phiên âm và dùng alphabet Pháp cùng với dấu Việt Nam, và gần đây hơn là tiếng Việt thời TTKim trong Vịêt Nam Sử Lược, thời Tự Lực Văn Đoàn, Khái Hưng, Nhất Linh, tiếng trong Quốc Văn Giáo Khoa Thư, và sau này tiếng Việt từ những người di cư vào Nam cùng với tiếng Việt trong Nam.

    Vậy thì tạm nghĩ rằng tiệ́ng Vịêt chúng tôi nói và viết không thể riêng gọi là tiếng Việt của VNCH mà trái lại và hơn nữa là tiếng Việt từ trước thời CSVN lên cầm quyền ở Bắc Việt, kéo dài đến năm 1975 rồi sau này tiếp tục viết và nói ở hải ngoại.

    Tiếng Việt dưới thời CSVN là một thứ tiếng Việt lai căng vì dùng rất nhiều chữ gốcTầu đến nỗi có lúc đọc, thật sự tôi chẳng hiểu gì cả. Dạo này lại lai cả tiếng Mỹ, khi tôi rất khó chịu gặp chữ “logic” và chữ “shock”. Nế́u muốn dùng ngoại ngữ, hãy viết luôn tiếng đó, xin đừng pha trộn.

    Trở về ban đầu, theo cảm tưởng riêng của tôi, NH Quốc thiếu trung thực, đánh lộn con đen và như vậy không phải người trí thức mà chỉ là một tên bồi bút, buôn và lợi dụng chữ.

    Tôi viết tuy không văn vẻ vì Việt văn tôi kém, nhưng rấr rõ ràng, không úp úp, mở mở, không lừa gạt, không có những chữ to lớn nhưng rỗng tuếch và làm người đọc hiểu nhầm tôi muốn nói gì.

  5. nvtncs says:
    24/05/2012 at 00:32 Tin vắn, tin ngắn (news in brief) chứ không phải thông tin vắn

    Tin hàng đầu (headlines) chứ không phải thông tin hàng đầu.

    Tin khẩn cấp chứ không phải thông tin khẩn cấp. Thông tin khẩn cấp có nghĩa là thông báo khẩn cấp.

    Tin trong nước chứ không phải thông tin trong nước

    Tin nước ngoài, tin ngoại quốc chứ không phải thông tin ngoại quốc

    Các ký giả đi săn tin chứ không đi săn thông tin.

    Tin giật gân chứ không phải thông tin giật gân

    Tin nhảm nhí chứ không phải thông tin nhảm nhí. Khi chúng ta nói thông tin nhảm nhí thì người đọc/người nghe có thể hiểu lầm là cơ quan đó, hãng thông tấn đó chuyên loan tin nhảm nhí.

    Tin tức mình chứ không phải thông tin tức mình

    Tin mừng chứ không phải thông tin mừng

    Tin vui ( như cưới hỏi) chứ không phải thông tin vui.

    Tin buồn ( như tang ma) chứ không phải thông tin buồn

    Tin động trời chứ không phải thông tin động trời.

    Tin sét đánh ngang đầu chứ không phải thông tin sét đáng ngang đầu

    Tin hành lang chứ không phải thông tin hành lang. Thông tin hành lang là đi săn tin ở ngoài hành lang, nghe lóm, không qua phỏng vấn, trực tiếp truyền hình, họp báo … Còn tin hành lang là tin nghe lóm được từ hành lang. Hai thứ hoàn toan khác nhau.

    Tin chó cán xe, xe cán chó chứ không phải thông tin chó cán xe, thông tin xe cán chó.

    – Con sâu mỡ để thay cho cái lạp xưởng.

    – Cái nồi ngồi trên cái cốc để thay cho cà- phê phin.

    – Đồng hồ 2 cửa sổ thay cho đồng hồ chỉ ngày và giờ.
    – Khẩn trương để thay cho nhanh lên
    – Xưởng đẻ thay cho nhà bảo sanh
    – Nhà ỉa thay để thay cho cầu tiêu.
    – Chùm ảnh để thay cho một loạt những hình ảnh, một vài hình ảnh
    – Anh muốn quản lý đời em thay vì anh muốn về chung sống với em, anh muốn lấy/cưới em.
    – Tham quan để thay cho du ngoạn, thăm viếng
    – Sự cố thay cho trở ngại, trục trặc
    – Tranh thủ thay cho cố gắng, ráng lên
    – Anh muốn liên hệ tình cảm với em để thay anh muốn làm quen với em , muốn kết bạn với em.
    – Căn hộ thay cho căn nhà.
    – Tư liệu thay cho tài liệu
    – Đại trà để thay cho cỡ lớn, quy mô.
    – Đại táo để thay cho nấu ăn tập thể, ăn chung.
    – Kênh phát sóng thay cho Đài : Đài Fox News, Đài CNN, Đài Số 5, Đài SBTN…
    – Phi Khẩu Tân Sơn Nhất thay cho Phi Cảng Tân Sơn Nhất ( Khẩu là cửa sông chính để ra vào, không thể dùng cho một phi trường được)
    – Trời hôm nay có khả năng mưa thay vì “hôm nay trời có thể mưa”
    – Người dân địa phương chủ yếu là người H’mong Hoa – thay cho “Dân địa phương phần lớn là người H’mong Hoa”
    – Đồng Bào Dân Tộc để thay cho Đồng Bào Sắc Tộc. (Dân tộc là People, Sắc Tộc là Ethnic)
    – Lính gái thay cho nữ quân nhân
    – Thu nhập thay cho lợi tức (lợi tức mỗi năm, mỗi tháng, lợi tức tính theo đầu người v.v..) Thuế lợi tức (income tax)
    – Vietnam Air Traffic Management ngày xưa chúng ta dịch là : Quản Trị Không Lưu Việt Nam, ngày nay cán ngố VC dịch là : Trung Tâm Quản Lý Bay Dân Dụng Việt Nam ! ! ! Thật điên đầu và không hiểu gì cả !
    – Đầu Ra, Đầu Vào (input, output) để thay cho Xuất Lượng và Nhập Lượng.
    – Rất ấn tượng thay vì đáng ghi nhớ, đáng nhớ
    – Đăng ký thay vì ghi tên, ghi danh, đăng bạ.
    – Các anh đã quán triệt chưa ; Thay vì các anh đã hiểu rõ chưa ;
    – Học tập tốt thay vì học giỏi. Tôi còn nhớ sau ngày cộng quân cưỡng chiếm Miền Nam, trong khi chờ đợi lệnh “học tập cải tạo” của Ủy Ban Quân Quản, nghe bài diễn văn của Phạm Văn Đồng mà vừa buồn vừa xấu hổ cho bọn lãnh đạo Miền Bắc, nào là : Học tập tốt, lao động tốt, báo cáo tốt, tư tưởng tốt, quán triệt tốt, quản lý tốt, quy hoạch tốt, sản xuất tốt, quan hệ tốt, cảnh giác tốt…cái gì cũng tốt. Chỉ còn thiếu : Ăn tốt, đái tốt, ngủ tốt, ỉa tốt nữa là xong !Vào tù chúng tôi cứ than thở với nhau “ Nó ngu dốt thế mà nó thắng mình mới đau chứ !” Ôi ! Quân Hung Nô tràn vào Trung Hoa !
    – Doanh nghiệp để thay cho công ty. (Công ty là một hình thức tổ hợp, hùn vốn để kinh doanh. Còn doanh nghiệp giống như thương nghiệp là nghề nghiệp kinh doanh, buôn bán, nông nghiệp là làm nông, ngư nghiệp là đánh cá. Ngày hôm nay tại Việt Nam 2 chữ doanh nghiệp được dùng lan tràn để thay thế cho 2 chữ Công Ty. Sau đây mà một mẩu tin ngắn của tờ Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn “ Hội chợ A&F Expo 2005 sẽ diễn ra tại TPHCM trong năm ngày, từ ngày 6 đến 104- 2005 với 100 doanh nghiệp xuất khẩu tham dự.”
    – Tiêu dùng thay vì tiêu thụ
    – Cây xanh thay vì cây ( Cây nào mà lá chẳng xanh ; Nói thêm chữ xanh là thừa. Nếu tìm hiểu kỹ hơn nữa thì tại Hoa Kỳ này chúng ta thấy khó khá nhiều cây lá màu nâu, nâu đậm. Nếu nói cây xanh là sai. Nói cây là bao gồm tất cả rồi. Xin mấy ông bà ở hải ngoại đừng bắt chước VC dùng 2 chữ cây xanh.)
    – Quan chức để thay cho viên chức. Thật quái gở nếu ở hải ngoại này chúng ta đưa tin như sau” Một số vị lãnh đạo các đoàn thể và cộng đồng tỵ nạn đã gặp gỡ một số quan chức ở Bộ Ngoại Giao.”
    – Xử lý thay vì giải quyết, chấn chỉnh, tu sửa … Vì VC ngu dốt, thiếu chữ cho nên cái gì cũng dùng 2 chữ xử lý : Bộ điều khiển trong máy điện tử cũng gọi là bộ xử lý. Bác sĩ giải phẫu được một ca khó khăn cũng nói là xử lý. Giải quyết giấy tờ, hồ sơ, đơn khiếu nại của dân chúng cũng gọi là xử lý. Bỏ tù người ta “mút mùa lệ thủy” cũng gọi là xử lý thích đáng !
    – Bài nói thay vì bài diễn văn.
    – Người phát ngôn thay cho phát ngôn viên.
    – Bóng đi rất căng thay vì quả banh/bóng đi rất mạnh.
    – Cú shock thay vì bàng hoàng, kinh hoàng.
    – Tinh hình căng lắm thay vì tình hình căng thẳng. Tiếng Mỹ căng như sợi dây căng (stretch) còn tình hình căng thẳng là (intense situation)
    – Liên Hoan Phim thay để cho đại hội điện ảnh. Ngày xưa chúng ta dùng chữ Đại Hội Điện Ảnh Cannes.
    – Ô tô con để thay cho xe du lịch.
    – Ùn tắc để thay cho kẹt xe, xe cộ kẹt cứng.
    – Bức xúc để thay cho dồn nén, dồn ép, bực tức, đè nén.
    – Đề xuất để thay cho đề nghị.

    nguồn: http://www.congdongnguoiviet.fr/VanHoa/0902ChoNenDungNgonNguVCh.htm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s