Không Thể Ngồi Yên

Trở về cuộc sống thường nhật sau ba ngày đến Washington D.C. hòa vào dòng người vào Tòa Bạch Ốc và Quốc Hội Hoa Kỳ để đưa thỉnh nguyện thư đòi hỏi Nhân Quyền cho Việt Nam, trong lòng tôi hòa lẫn nhiều cảm xúc. Tôi muốn chia sẻ những gì tôi đã nghe, thấy, và cảm nhận trong chuyến đi này.

Những ngày đầu năm 2012, trên mạng internet, vào diễn đàn nào, tôi cũng nghe người ta nhắc tới nhạc sĩ Việt Khang và hai bài hát của anh là “Việt Nam tôi đâu” và “Anh là ai?”. Vào trang youtube, đánh 2 chữ “Việt Khang”, tôi lặng người nghe chính Việt Khang trình bày hai tác phẩm của anh. Từng lời ca, tiếng nhạc, những hình ảnh minh họa nổi lên với dùi cui, súng ống của công an, bộ đội, với máu và nước mắt của những người dân lành vô tội bị cướp đất, cướp nhà, cướp tàu thuyền đánh cá. Ruột đau quặn thắt, chỉ muốn làm một gì điều gì đó cho quê hương, cho đất nước, cho đồng bào của mình, mà không biết phải làm gì và bắt đầu từ đâu.

Giữa tháng Hai, chị Thúy Loan Nguyễn và chị Trang Khanh Trần, nhân viên văn phòng BPSOS liên lạc với Linh Mục Anthony Chính Ngô, Cha Chánh Xứ nhà thờ Saint John Vianney, mong muốn được đến nhà thờ để kêu gọi mọi người ký tên vào Thỉnh Nguyện Thư Nhân Quyền cho Việt Nam và đòi hỏi chính quyền Cộng Sản thả Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Việt Khang, và tất cả tù nhân chính trị và lương tâm do anh Trúc Hồ và đài truyền hình SBTN khởi xướng, đồng thời ký vào thư gởi riêng cho Dân Biểu John Yarmuth, KY để yêu cầu ông hãy chú ý đến tình trạng Nhân Quyền ở Việt Nam.

Vào những ngày đầu tháng 3, qua báo chí và truyền thông, tôi được tin đồng bào Việt Nam sẽ đổ về thủ đô Washington D.C. để vào tòa Bạch Ốc trình thỉnh nguyện thư, trực tiếp gặp gỡ các Dân Biểu hay các nhân viên của họ để trình bày tình trạng Nhân Quyền ở Việt Nam ngày càng xuống dốc tàn tệ.

Lời ca tiếng nhạc của Việt Khang như văng vẳng trong tai tôi: “Tôi không thể ngồi yên khi nước Việt Nam đang ngả nghiêng, dân tộc tôi sắp phải đắm chìm, một nghìn năm hay triền miên tăm tối”. Rồi lời kêu gọi của nhạc sĩ Trúc Hồ “Anh em ta đáp lời sông núi” đã thôi thúc tôi lên đường đi Washington D.C.

Từ phi trường, tôi đón taxi chạy thẳng tới khách sạn Marriott Courtyard Rosslyn tại Arlington, Virginia nơi có cuộc họp chuẩn bị cho phái đoàn vào tòa Bạch Ốc ngày thứ Hai. Vừa vào khách sạn, nghe tiếng Việt, gặp đồng bào Việt Nam từ khắp nơi kéo về, tôi thấy lòng thật ấm áp trước những lời thăm hỏi ân cần giữa những người đồng hương từ muôn phương tuôn về thủ đô. Ai cũng háo hức và cảm thấy mình cần phải góp một bàn tay, làm một việc gì đó để giúp cho quê hương và đồng bào ruột thịt tại quê nhà.

Nhìn những bạn trẻ sát cánh với Tiến Sĩ Nguyễn Đình Thắng, BPSOS và anh Võ Thành Nhân, đài SBTN-DC lo sắp xếp công việc chuẩn bị cho cuộc họp với Tòa Bạch Ốc vào thứ Hai và vận động với Quốc Hội vào thứ Ba, thấy thật thương và phục giới trẻ Việt Nam, đa số được sinh ra và trưởng thành tại Hoa Kỳ, đã dấn thân phục vụ cộng đồng và đất nước.

Sáng thứ Hai, ngày 5 tháng 3, năm 2012, khi phái đoàn gần 200 người Việt vào tiếp xúc với Tòa Bạch Ốc về thỉnh nguyện thư Nhân Quyền cho Việt Nam thì bên ngoài giữa trời đông mây mù và giá lạnh, hàng nghìn người đã đứng bên ngoài Tòa Bạch Ốc với cờ vàng ba sọc đỏ bay phất phới, hát vang những bản nhạc Hùng Ca kêu gọi tình yêu nước, thương nòi, và quyết tâm bảo vệ giang san tổ quốc.

Từ những em nhỏ còn nằm trong xe đẩy, đến các bạn trẻ, và các cô chú bác, cùng những cụ ông, cụ bà, tất cả đều hy sinh, giữa trời lạnh giá, ai cũng bừng bừng khí thế, với một tình yêu không bờ bến cho đất nước Việt Nam và đồng bào ruột thịt tại quê nhà.

Thương quá đồng bào tôi ở Việt Nam, chỉ vì yêu sự thật, yêu nước, lên tiếng bảo vệ chủ quyền biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa mà phải chịu bao nhục hình và tù đày trong những nhà tù, trại giam. Thương lắm đồng bào Việt Nam hải ngoại của tôi, dù đứng ngoài trời lạnh và mệt nhưng thấy trong ánh mắt nhiều người lấp lánh những niềm vui. Vui vì nhìn thấy hào khí của dân tộc dâng lên từng ngày theo từng số chữ ký vào bản thỉnh bguyện thư trên mạng We The People của Tòa Bạch Ốc. Vui vì lần đầu tiên trong lịch sử của người Việt Hải Ngoại, đồng bào Việt Nam có một sự đoàn kết, tương thân tương ái, “già trẻ gái trai giơ cao tay” đòi quyền làm người cho đồng bào trong nước.

Trong Tòa Bạch Ốc, phái đoàn Việt Nam đã tiếp xúc với đại diện Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ. Phụ tá ngoại trưởng đặc trách Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Ðộng, ông Michael Posner cho biết chính phủ Hoa Kỳ đã lưu ý chính quyền Việt Nam trường hợp nhạc sĩ Việt Khang. Ông nhấn mạnh đến mối quan tâm về nhân quyền tại Việt Nam với Hà Nội và đề cập tới các tù nhân lương tâm như Linh Mục Nguyễn Văn Lý, Luật Sư Cù Huy Hà Vũ và Blogger Ðiếu Cày. Ông Michael Posner cho biết vị phụ tá của Ông đang chuẩn bị sang Việt Nam vào tuần tới.

Tiến Sĩ Nguyễn Đình Thắng chia sẻ: “Khi phái đoàn rời khỏi Toà Bạch Ốc, một nhóm nhỏ đã ở lại để trao đổi riêng với một số nhân viên Toà Bạch Ốc và Bộ Ngoại Giao về cơ chế hợp tác dài hạn, có phản hồi, có theo dõi tiến triển. Một cơ chế và tiến trình như vậy sẽ mở ra nhiều cơ hội để nhiều vấn đề tuần tự được nêu lên và cùng nhau tìm giải pháp. Đây là viên gạch nền tảng mở đầu cho sự hội ý giữa Hành Pháp Hoa Kỳ và tập thể người Mỹ gốc Việt. Hai bên cũng trao đổi về cách sử dụng danh sách tù nhân chính trị, tôn giáo và lương tâm để làm chuẩn mực đo lường tiến triển về nhân quyền và tránh tình trạng Việt Nam thả dăm người nhưng bắt hàng loạt mà lại rêu rao là có cải thiện”.

Thứ Ba, ngày 6 tháng 3, năm 2012, đoàn người Việt Nam với cờ vàng ba sọc đỏ, với áo dài, khăn đóng chia thành nhiều nhóm để mang tài liệu, bằng chứng về sự chà đạp nhân quyền của chính quyền Cộng Sản Việt Nam, danh sách tù nhân lương tâm, và những dự luật về Nhân Quyền Việt Nam tại Quốc Hội đến từng văn phòng của các Dân Biểu.

Khi đang đứng xếp hàng để qua cổng an ninh của tòa nhà Quốc Hội, một nhóm người Mỹ cũng đang xếp hàng vào Quốc Hội, hiếu kỳ hỏi tôi tại sao lại có nhiều người Việt Nam đến Quốc Hội ngày hôm nay. Họ tự giới thiệu họ đang là Giáo Sư của một trường đại học ở Utah, là cựu quân nhân Việt Nam ngày xưa và đã đóng quân ở Đà Nẵng. Tôi đã trò chuyện với họ, giải thích cho họ hiểu lý do người Việt hải ngoại từ các tiểu bang của nước Mỹ, cùng về đây để đòi hỏi và tranh đấu quyền làm người cho đồng bào trong nước.

Tôi cũng nhân cơ hội này chia sẻ với họ những suy nghĩ của tôi về nguyên nhân miền Nam Việt Nam lọt vào tay Cộng Sản Bắc Việt. Tôi khẳng định rằng Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã chiến đấu rất anh dũng để bảo vệ miền Nam Việt Nam. Chúng tôi mất nước vì chúng tôi bị đồng minh bỏ rơi. Vì trong cuộc chiến này, chúng tôi đã đánh với một tay bị trói sau lưng. Một người Mỹ trong nhóm đã đồng ý với nhận định của tôi và chia sẻ thêm là những người Philippines mà ông đã gặp sau khi ông rời Việt Nam trong những ngày cuối tháng 4 năm 1975 đã nói với ông rằng họ cũng lo sợ là chính phủ Mỹ sẽ bỏ rơi Philippines sau khi miền Nam Việt Nam rơi vào tay cộng sản.

Tôi thấy mình có bổn phận phải nói lên sự thật, dù sự thật đắng cay, để lấy lại danh dự cho những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh xương máu, một phần thân thế, và mạng sống của mình để bảo vệ nền tự do dân chủ cho quê hương đất nước.

Khi qua khỏi cổng an ninh, nhóm người Mỹ ấy đã chia sẻ rằng họ rất vui khi thấy người Việt Nam hải ngoại ý thức được quyền lợi và trách nhiệm của mình, đã có mặt tại Quốc Hội ngày hôm nay để nói chuyện với những vị dân cử và nêu lên những vấn đề mà chúng ta quan tâm, nhất là nhân quyền cho đồng bào tại quê nhà.

Những tòa nhà Quốc Hội mang tên Cannon, Longworth, Rayburn, Russell, Dirksen và Hart nối liền với nhau bằng những đường hầm là những tên thật là xa lạ với đồng bào Việt Nam, nhưng ngày hôm ấy, những tên này được lập đi lập lại qua những lời chỉ dẫn của một số bạn trẻ rành đường đi nước bước trong Quốc Hội. Các anh chị đã hướng dẫn từng nhóm nhỏ để đến từng văn phòng các Dân Biểu để họp theo những cuộc hẹn đã được đặt trước hay chỉ chuyển giao những tài liệu về Nhân Quyền cho Việt Nam.

Vì số người tham dự rất đông nên cũng có chút thiếu xót trong việc tổ chức nhưng không vì thế mà làm nhụt chí những tấm lòng Việt Nam muốn đóng góp một chút sức mọn cho dân tộc.

Nhóm tôi có bác Tôn Nguyễn (KY), chị Đông Bùi (VA), Kim Dung Nguyễn (GA), anh chị Hiếu-Chi Trần (MA), anh chị Đạt-Tuyết (MA), cùng bốn bé từ 3 tới 12 tuổi: Huy, Nhân, Hoài An, và Minh (MA), con của anh chị Hiếu-Chi và Đạt-Tuyết.

Vì đây là lần đầu tiên, tất cả mọi người trong nhóm đến Quốc Hội, nên chúng tôi rất bỡ ngỡ và có chút khó khăn tìm những văn phòng được chỉ định nhưng nhóm thật may mắn được một anh sinh viên thực tập của một dân biểu tiểu bang California dẫn đường đưa chúng tôi từ tòa nhà Rayburn đi một đoạn đường hầm thật dài để đến tòa nhà Cannon.

Trên đường hướng dẫn nhóm đi đến tòa nhà Cannon, tôi cũng chia sẻ với anh ấy lý do mà chúng tôi, những người Việt Nam, từ khắp nơi tập hợp về đây để đấu tranh cho quyền làm người cho đồng bào chúng tôi tại quê nhà. Anh ấy rất cảm kích với tấm lòng của đồng bào hải ngoại với đất nước và dân tộc.

Từ 10 giờ sáng tới 3 giờ chiều, nhóm chúng tôi đã ghé thăm và giao hồ sơ Nhân Quyền cho Việt Nam tại 9 văn phòng Dân Biểu của tiểu bang Texas, Kentucky, New York, Florida, Oklahoma, và Massachusetts.

Trong cuộc họp với cô Christina Tsafoulias, phụ tá đặc trách về Đối Ngoại của Dân Biểu Michael Capuano, MA, chúng tôi đã trình bày tình trạng Nhân Quyền đang bị xúc phạm trầm trọng ở Việt Nam với danh sách những tù nhân chính trị và lương tâm cùng với hai dự luật về Nhân Quyền Việt Nam tại Quốc Hội.

Nhân dịp này, tôi cũng giao cho cô Christina tin tức và tài liệu về nhạc sĩ Việt Khang và anh Hiếu Trần cũng đã chia sẻ với cô Christina câu chuyện về anh Đoàn Văn Vươn, người bị chính quyền Cộng Sản Việt Nam cướp ruộng đất, phá sập nhà, vơ vét tôm cá trong đầm, và đang bị bắt giam tại Tiên Lãng, Hải Phòng.

Cô Christina chăm chú lắng nghe, ghi chép cẩn thận và cam kết với chúng tôi là cô sẽ nghiên cứu những tài liệu về nhân quyền do chúng tôi giao và sẽ chuyển tới Dân Biểu Michael Capuano.

Sau một ngày đi những đoạn đường thật dài từ tòa nhà này qua tòa nhà khác trong Quốc Hội, tất cả mọi người tập chung về phòng tiếp tân 340 ở tòa nhà Rayburn để dự một bữa tiệc nhẹ do Cựu Dân Biểu Cao Quang Ánh khoản đãi.

Trong căn phòng nhỏ bé này, mọi người ngồi bệt dưới đất, san sát nhau vì không đủ chỗ. Nhìn những mái đầu bạc phơ ngồi chen lẫn với những mái đầu xanh, tôi thấy tình yêu quê hương, yêu đồng bào tràn ngập trong lòng.

Ai cũng mệt mỏi về thể xác nhưng tinh thần vẫn rất hăng hái. Mọi người thay nhau lên chia sẻ cảm tưởng của mình và đóng góp ý kiến cho những thiếu xót trong việc tổ chức để cùng rút kinh nghiệm cho những lần sau. Những lời đóng góp chân tình từ đáy lòng được mọi người vỗ tay hưởng ứng.

Gặp tôi ngoài hành lang, dù chưa quen biết, bác Tony Thân Nguyễn ở Massachusetts chân tình nắm tay tôi nói: “Bác cám ơn con”.

Tôi ngạc nhiên: “Ơ, sao Bác lại cám ơn con? Con phải cám ơn Bác đã lặn lội đường xa, lái xe 9, 10 tiếng từ Boston đến đây để lên tiếng cho đồng bào mình mới đúng chứ!”

Bác cười: “Bác thấy con còn trẻ, Bác đoán là con còn đang đi làm. Hôm nay con có mặt ở đây có nghĩa là con phải lấy ngày phép. Bác cám ơn con”.

Tôi xúc động không nói nên lời. Chỉ biết nắm lấy tay bác như nắm lấy tình yêu của đồng bào để vào trong trái tim tôi. Để nghe nhịp đập của những trái tim Việt Nam, máu đỏ, da vàng, hòa thành một nhịp, biết đau với niềm đau của dân tộc, biết buồn với vận nước nổi trôi, biết cùng nhau đứng lên để đáp lời sông núi, để cùng đồng lòng cất cao tiếng hát “Tôi không thể ngồi yên khi nước Việt Nam đang ngả nghiêng… Tôi không thể ngồi yên để đời sau cháu con tôi làm người…”.

Thật cảm phục khi nhìn thấy hai gia đình trẻ của anh chị Hiếu-Chi (MA) và anh chị Đạt-Tuyết (MA) đã lấy ngày phép, cho các con nhỏ nghỉ học, để cùng cha mẹ đi biểu tình tại Tòa Bạch Ốc và đi vận động cho Nhân Quyền Việt Nam tại Quốc Hội.

Xin gởi lời chào tới bác Thân (Boston, MA), anh Thành (Huntsville, AL), chị Thanh (Garden Grove, CA), anh Bình (Houston, TX) mà tôi đã có duyên gặp gỡ trong tòa Bạch Ốc và Quốc Hội. Gởi lời thăm thương mến đến gia đình chị Phương ở Bowling Green, KY với 2 tà áo dài Việt Nam duyên dáng và hai chiếc nón bài thơ có hình cờ vàng ba sọc đỏ và hàng chữ “Human Rights for Việt Nam”.

Xin cám ơn các anh chị văn phòng BPSOS: anh Thắng, chị Trang Khanh, chị Đông, chị Cúc, chị Trinh, chị Thúy Loan, Dương, Kim Dung, Nancy, Nhi và rất nhiều bạn trẻ đã âm thầm làm việc, chịu thương chịu khó trong những ngày qua, vất vả vì đại cuộc, vì nhân quyền cho Việt Nam.

Xin gởi lời tri ân tới anh Trúc Hồ, đài truyền hình SBTN, tất cả những tình nguyện viên đã làm việc ngày đêm: nhận điện thoại hay đi đến từng nhà để vận động và xin chữ ký và trên hết là gần 150,000 đồng bào thầm lặng đã “không thể ngồi yên” và đã đứng lên ký tên vào bản Thỉnh Nguyện Thư Nhân Quyền cho Việt Nam.

Xin cám ơn tất cả đồng bào Việt Nam khắp nơi trên thế giới và nhất là tại Hoa Kỳ đã không quản đường xa cực nhọc, tốn bao nhiêu thời gian và công sức, cùng đến thủ đô Washington D.C. để vào Tòa Bạch Ốc trình thỉnh nguyện thư, để xuống đường biểu tình trước Tòa Bạch Ốc, để tràn ngập các hành lang của Quốc Hội vì Nhân Quyền cho Việt Nam.

Cám ơn người bạn đời luôn nâng đỡ, khuyến khích, tạo điều kiện để tôi có cơ hội góp một bàn tay vào chiến dịch Thỉnh Nguyện Thư Nhân Quyền cho Việt Nam.

Chúng ta bắt đầu bước những bước đầu tiên trên một chặng đường dài để đòi quyền làm Người cho đồng bào ruột thịt ở quê nhà. “Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”. Cầu xin Ơn Trên che chở cho đất nước Việt Nam chúng con, đã chịu quá nhiều cay đắng và mất mát.

Xin cho tất cả đồng bào Việt Nam ở hải ngoại và quốc nội luôn đoàn kết, biết khiêm nhường, dẹp bỏ cái “tôi” khi làm việc chung, yêu thương nhau, không sợ hãi, cùng đứng lên “chống quân xâm lược, chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam” để người Việt Nam từ khắp năm châu bốn biển sẽ có một ngày gặp nhau tại quê hương Việt Nam tự do và dân chủ.

“Mẹ ơi đoái thương xem nước Việt Nam, Trời u ám bất công lan tràn. Mẹ hãy giơ tay ban phúc Bình An cho Việt Nam qua phút nguy nan…”

www.vietvungvinh.com/

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

One Response to Không Thể Ngồi Yên

  1. Phạm Thị Oanh Yến says:

    NHỮNG CHÚ CUỘI CỘNG SẢN
    Mỗi lần có dịp ngắm bức ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh, ngồi bên gốc cây đa Tân Trào, miệng phì phèo điếu thuốc, trong bộ quần áo Đại cán giản dị, phong thái ung dung tự tại, tôi không khỏi không liên tưởng đến một nhân vật mà hầu như khi chưa trưởng thành, thậm chí khi đã vào tuổi xưa nay hiếm, không một cậu bé, cô bé Việt Nam nào không biết, nhất là khi mỗi độ trăng tròn.
    Khi còn bé, cứ đến ngày rằm, bọn trẻ con chúng tôi thường tụ tập chơi đùa, vừa ngữa cổ ngắm trăng vừa nghêu ngao hát:
    Bóng trăng trắng ngà
    Có cây đa to
    Có thằng cuội già
    Ôm một mối mơ
    Cuội ơi ta nói cuội nghe…
    Ngay đến bọn chúng tôi, những thằng đã từng mài đũng quần trên giảng đường của trường Cao cấp chính trị, trường Đảng Nguyễn Ái Quốc mà khi đề cập về Bác Hồ cũng chỉ ù ù, cạc cạc về vị “cha già dân tộc” này. Sách vở viết sao, biết vậy !
    Nhìn lại cuộc đời, thân thế, sự nghiệp của Bác Hồ, không khỏi không thấy những khoảng trống, những dấu hỏi to đùng.
    Thời đại thông tin, mạng méo, bản thân cũng không đến nỗi dốt như nhận xét của nhà văn Nguyễn Quang Lập về “một bộ phận không lớn” cán bộ, công chức ngày nay, thôi thì lên Google. Hồ Chí Minh, tìm hiểu vậy.
    Chỉ cần vào Google, gõ tên Bác thì trong vòng 0,18 se-con là có không dưới 20 triệu kết quả về Bác Hồ. Cả một rừng thông tin, tốt có, xấu có về Bác. Thôi thì vào Wikipedia cho nó tương đối trung thực một tí ???
    Nào là thông tin về người vợ Trung Quốc Tăng Tuyết Minh ? thế mới chết không? Thế mà lúc trẻ mình cứ cải sống cải chết với bọn bạn phản động, tư tưởng chao đảo rằng Bác vẫn còn zin cho tới lúc chết, Bác chỉ vì dân vì nước nên hy sinh hạnh phúc cá nhân, không nghĩ đến cái món “tứ khoái thứ ba” tầm thường ???
    Thôi thì cứ tạm cho là vì sự nghiệp Giả phóng Dân tộc, vì sự nghiệp cách mạng nên Đảng và nhà nước phải giử gìn hình tượng lãnh tụ sáng ngời của Bác, cũng tạm chấp nhận được.
    Nào là Bác Hồ với bút danh Trần Dân Tiên đã viết tác phẩm “Những mẩu chuyện về đời hoạt động của chủ tịch Hồ Chí Minh”.
    Nào là Bác Hồ với bút danh T.Lan đã viết tác phẩm “Vừa đi đường vừa kể chuyện”.
    Đến nước này thì chú Cuội cũng phải bái Bác Hồ làm sư tổ chứ đừng nói gì đến “Cha già” !!! Tự mình phịa ra những bút danh để phịa ra những mẩu chuyện để “bốc thơm”, đánh bóng, PR cho chính mình thì chú Cuội nhà ta, thua Bác Hồ nhà mình là cái chắc.
    Không biết sau khi chết Bác Hồ có đoàn tụ với cụ Marx, cụ Le không ? Mặc dù thân xác Bác Hồ được ngâm Mọc-phin nằm trong tủ lạnh tại Ba Đình, bộ đồ lòng thì được chôn ở K59, Sơn Tây, nhưng tôi chắc rằng chắc chắn Bác cũng đang ôm một mối mơ to đoàng, không thua gì của chú Cuội. Bác mơ về một thế giới Đại đồng, một thế giới Cộng sản, một thế giới mà trong đó con người, “một bộ phận không nhỏ” cán bộ, đảng viên “thánh thiện” toàn tâm, toàn ý, chí công vô tư, như những “vị thánh sống” để cùng xây dựng một nước
    Cộng Hòa XHCN Việt Nam
    Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
    Cùng nhau xây dựng một xã hội Dân chủ – Công bằng – Văn minh.
    Một giấc mơ vĩ đại, một công việc gian khó như những đứa trẻ hỏi mượn cái thang của ông trời để lên cung trăng thăm chú Cuội già !!!
    Không biết có phải đúng như các cụ phán :
    Thầy nào trò nấy ?
    Chủ nào tớ nấy ?
    Hay
    Cha nào con nấy ?
    Mà sao sau 37 năm thông nhất đất nước, dưới sự lãnh đạo xuyên suốt của Đảng CS VN quang vinh, nhà nước CHXHCN VN quản lý, nhân dân làm chủ, “một bộ phận không nhỏ” nhân dân đã nhận ra rằng “tuyệt đại đa số” cán bộ, đảng viên Đảng CS VN ngày nay, đều có đức tính “cao quý”, đều thừa hưởng gene của … chú Cuội ???.
    Không cần phải nhắc lại những quá khứ đau thương xa xưa mà vị đắng của nó sẽ mãi mãi lưu lại trong miền ký ức của những người đã từng nếm phải những cú đánh quả mang dấu ấn của chú Cuội mà Chính quyền CS VN qua các thời kỳ đã áp dụng.
    Hạ sỹ quan quân lực VNCH, chuẩn bị hành lý tư trang, lương thực, thuốc men để đi học tập cải tạo 3 ngày.
    Sỹ quan quân lực VNCH, các quan chức trong chính quyền Ngụy chuẩn bị hành lý, tư trang, lương thực, thuốc men để tập trung học tập cải tạo 10 ngày.
    Nhưng thực tế thời gian mà họ phải “học tập cải tạo” gấp trăm lần hơn thế. Thậm chí có nhiều người còn gửi lại nắm xương tàn nơi rừng thiêng nước độc. Người thân cũng không biết ngày chính xác để làm mâm cơm cúng cho linh hồn người thân đở tủi.
    Nào là những đợt đổi tiền rồi thì chiến dịch X1,X2, cải tạo công thương nghiệp.
    Những cái loa phường ra rả trấn an dân chúng : sẽ không có đổi tiền, nhưng sáng hôm sau đã thấy cán bộ phụ trách đổi tiền chờ sẳn và loa phường thông báo địa điểm cũng như tỷ lệ quy đổi. Tư sản Dân tộc, tư sản mại bản, nửa đêm xe tải đút đít vào nhà, sáng hôm sau đã có mặt tại những khu kinh tế mới khỉ ho cò gáy. Mượn nhà của tư nhân, các tổ chức Tôn giáo rồi …xù đẹp ???
    “Một bộ phận không nhỏ dân chúng” đã nhận ra rằng “tuyệt đại bộ phận” cán bộ đảng viên đã coi dân chúng như “một thế lực thù địch” cần phải đánh úp, như đánh Mỹ – Ngụy. Tất cả những đường lối, chính sách, thông tư, nghị định ảnh hưởng đến hàng chục triệu người, được hoạch định, soạn thảo một cách bí mật như lên kế hoạch cho một trận chiến, để khi ra tay bất ngờ thì chỉ có thằng Dân – địch thua, Chính phủ – cán bộ – đảng viên – Ta thắng !!!
    Chẳng nói đâu xa, ngay như việc tăng giá xăng dầu 08/03/2012 vừa qua. Ngay từ đầu tháng 03/2012 đã có hiện tượng hàng loạt các cây xăng trên cả nước, đóng cửa ghìm hàng chờ giá lên với đủ lý do, lý trấu trên đời. Báo chí, các phương tiện truyền thông đã lên tiếng trấn an. Sáng 07/03/2012 báo Tuổi trẻ cũng như hàng loạt báo khác còn đưa tin bài về việc để kìm chế lạm phát, Chính phủ sẽ dùng ngân sách thu được cũng như chênh lệch giữa giá xăng nhập khẩu và giá xăng sản xuất trong nước, sử dụng công cụ thuế, phí bằng cách giảm thuế, phí cũng như tiết kiệm các chi phí vận chuyển, chi phí quản lý để kìm giá xăng dầu (Giảm thuế, phí để kìm giá xăng dầu, Tuổi trẻ Thứ Tư 07/03/2012).
    Thế nhưng đến chiều Bộ Công thương đã lặng lẽ cho áp dụng giá mới, tăng có sơ sơ 10%. Chỉ có những người có nhu cầu đổ xăng chiều hôm đó mới biết việc xăng tăng giá, còn “một bộ phận không nhỏ” người dân chỉ được biết qua các phương tiện truyền thông ngày hôm sau 08/03/2012. Bộ Công thương, Chính phủ VN, đã tặng cho phụ nữ VN một món quà quý hóa nhân ngày 08/03.
    Liên hệ đến vụ người nông dân Đoàn Văn Vương, Tiên Lãng, Tp Hải Phòng, sau khi sự kiện “nổ súng hoa cải” chống cưỡng chế, liên tiếp từ Thủ Tướng, dến các quan chức Bộ Tài nguyên môi trường như Bộ trưởng Bộ Tài nguyên môi trường, ông Nguyễn Minh Quang, ông Đào Trung Chính, phó tổng cục trưởng Tổng cục Quản lý đất đai, ông Vũ Đức Đam, Bộ trưởng Văn phòng Chính phủ, phát biểu trên các phương tiện thông tin truyền thông, khẳng định sẽ giao đất ổn định đến 2033. Trong khi đó dự thảo luật đất đai còn đang trong giai đoạn xin ý kiến các cấp trung ương, Quốc Hội chưa thông qua, chưa có tính pháp lý, chưa biết mặt mũi, tròn méo ra sao ???. Trong khi thời hạn giao đất 2013 sắp hết đến đít.
    Đã có nhiều người lạc quan cho rằng tiếng súng hoa cải của anh Vương đã giúp hằng triệu nông dân ???
    Người kém lạc quan thì cho rằng: rồi thì lại như chuyện xăng dầu đó mà ! Chỉ là động tác câu giờ, rút củi đáy nồi t..h..ô..i.
    Sáng nói một đằng, chiều làm một nẻo. Để chờ xem !!!.
    Ngay đến như Tiến sỹ, Giáo sư Đặng Hùng Võ còn không dám lạc quan khi cho rằng : “e rằng đến một ngày nào đó, có một quy định nào đó nói rằng phải thu hồi lại đất để chia lại hạn điền…”
    Đã có không ít người liên tưởng cái cách
    Nói một đằng, làm một nẻo.
    Nói zậy mà không phải zậy.
    Sáng quăng lựu đạn, chiều nổ kho bom.
    của Chính phủ nước CHXHCN VN với câu nói hơi bị nổi tiếng của tay cố Tổng thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu :
    “Đừng nghe những gì Cộng sản nói, mà hãy nhìn những gì Cộng sản làm”.
    Nghĩ, tay Tổng thống này cũng cắc cớ, đến khi nhìn thấy những gì CS làm thì chỉ có từ chết tới bị thương, chứ còn trở tay, đối phó được gì nữa !!!
    Sau 37 năm thực tế sống dưới Chính quyền CS, “một bộ phận không nhỏ” dân chúng đã hết dám tin mấy ông Cộng sản.
    Toàn mấy thằng Cuội.
    Sài Gòn 17/03/2012
    Oanh Yến Thị Phạm.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s