Suy nghĩ của một kẻ ngông khoái viết lách: “Hãy để Khổng Giáo lụi tàn” _Trần Đông Đức

Khổng Tử

Lời người post:

Dân gian có câu: “Xấu hay làm tốt. Dốt hay nói chữ“. Hay “Biết thì thưa thốt. Không biết thì dựa cột mà nghe.” Nhưng vẫn có lắm kẻ hượm mình khoái viết láo như tg bài này, và một số đọc giả có ý kiến dưới đây:

Tg: Trần Đông Đức

Gần đây, Trung Quốc đã dùng tên tuổi Khổng Tử một cách đại quy mô như là thương hiệu  quốc gia để lập viện giao lưu quốc tế. Năm 2010, để đối đầu với Tây Phương, Trung Quốc cũng dùng tên tuổi Khổng Tử để tạo nên một giải thưởng hòa bình nhằm cạnh tranh với giải Nobel danh giá trao cho nhà bất đồng chính kiến Lưu Hiểu Ba đang bị cầm tù.

Việc lạm dụng họ Khổng quá đà này đã làm cho nhiều người có tư tưởng hoài cựu cảm thấy mất mát làm sao! Dù sao Khổng Tử cũng là một nhà hiền triết cổ đại có đức độ và sức ảnh hưởng vượt ra khỏi biên cương văn hóa Trung Quốc tạo nên thế đứng trang trọng trong văn hiến các nước như Nhật Bản, Triều Tiên và Việt Nam.

Thế mà trong thời đại mở cửa, các doanh nghiệp Trung Quốc đã “không tha cho lão” đã kinh doanh tên tuổi cổ thánh tiên hiền để thành tên đồ uống như bia tam Khổng, dầu thơm Khổng phủ mang tính tiếp thị khách hàng.

Chưa hết, bây giờ Trung Quốc lại có ý định điều chỉnh Nho giáo, phục hồi kết hợp một số đặc điểm mang tính phục tùng nề nếp để qua đó khống chế khát vọng tự do hạnh phúc của con người. Chính Khổng Tử lại bị nhà cầm quyền Hoa Lục cho dùng làm vỏ bọc để đối đầu với các giá trị phổ quát của thế giới đâm ra hình ảnh hoài cựu này trở nên một thứ “Đông Á bệnh phu” kiểu mới, hình ảnh một ông già Tàu thô lậu chậm chạp rề rề trước những khát vọng trào lưu của nhân dân Trung Quốc.

Hương Thơm Khổng Giáo

Thực sự, trong quá khứ sức ảnh hưởng của Khổng Giáo cũng chỉ đến với những nước Đông Á mà thuật ngữ đã đặt tên là khối “Hán Ngữ Văn Hóa Quyển” tức là vùng văn hóa Đông Á lấy những màu sắc như Nho giáo, Hán học, ăn đũa làm nét tương đồng. Nước Việt Nam về mặt văn hóa đứng trong khối Đông Á nhưng về địa lý thì nghiêng về Đông Nam Á do đó Khổng Giáo ở Việt Nam có sự pha trộn mang tính tùy tiện kiểu uống nước cuối sông chứ không chắc gì là nghiêm cẩn đạo mạo như kiểu Triều Tiên và Nhật Bản.

Nếu đem so sánh tính cách con người giữa hai dân tộc Nhật Bản và Việt Nam mọi người sẽ thấy ngay sự sai biệt rất lớn trong lễ nghĩa phép tắc của Khổng Giáo. Đúng là hai phiên bản như kiểu truyện Kiều đã qua phóng tác, như nhạc giao hưởng đã đặt thêm lời. Nghiệm ra Khổng Giáo hay là Nho Giáo gì gì đấy không phải là một thứ gì cao siêu chuẩn mực như nhất.

Có nhiều trí thức học giả Việt Nam cũng tỏ ra vẻ trầm tư khi thấy nét khác biệt giữa Nho Giáo của Việt Nam và Trung Quốc rồi cho rằng đó là một đặc điểm “Việt hoá” đâm ra tự hào về nét pha trộn này mà cho là Việt hóa Nho giáo, xưng là Việt Nho. Ở một góc cạnh cao hơn mà nhận xét, Khổng Giáo chính là một vỏ bọc màu mè chứ ruột gan bên trong ai rút kiểu nào cũng không hề hấn gì về mặt danh nghĩa và nội dung. Khổng Giáo chính là một xác chết bị rút ruột từ lâu đời, ai có chút quyền uy cậy thế đều cũng có thể hà hơi vào đấy là có thể tự tạo cho mình một trạng thái bá quyền văn hóa.

Thật vậy, các thuyết Trung Dung, Luận Ngữ; Đại Học Chi Đạo… Bất Diệc Lạc Hồ này nọ, nghe cứ là thâm trầm, sâu lắng, hút hồn, quyến rũ lòng ai.. Các giới nhân văn danh sĩ tri thức nếu bình tĩnh đọc lại một lúc rồi cũng sẽ nhận ra rằng các học đạo này chỉ hay ho hấp dẫn được mấy trang đầu do đặc tính ngữ văn Hán ngữ mà thôi. Lật sâu vào trong thì có nhiều lý luận rất nực cười, dở hơi mang tính cổ tục hũ hóa tâm hồn chứ chẳng thấy lý luận nào tới bến bờ như triết Tây Phương. Điều này là thật đấy.

Ngay cả Đạo Đức Kinh của Lão Tử được xem là một cuốn Kinh Thư, rất có chất thơ, mơ hồ bàng bạc, xuất thế giáng trần nhưng hình như toàn bộ những hay ho tinh tuý nó nằm hết trong mấy câu đầu… “Đạo khả đạo phi thường đạo ….”. Vô tới sâu vài trang sau là mất hết định hướng triết học bao quát mà nói sang kỹ thuật phải cúng tế trời đất thổ thần phẩm vật chuẩn bị ra làm sao, hiểu chết liền (@Vũ Quý Hạo Nhiên – báo Người Việt).

Do đó, nói tư tưởng học thuyết trong mấy sách cổ đại Trung Quốc nó cứ mông lung như những cánh chim bay vô định dưới trăng khuya (nguyệt điểu mông lung). Nó cứ là bàng bạc trong một bối cảnh nào đó tạo thành tâm lý ảo tưởng cho người đọc thấy rằng ta đây chiêm nghiệm sự uyên thâm bát ngát.

Gần đây, có một số độc giả Việt Nam như Nguyễn Thị Hường trên facebook đã nhận ra đặc tính trời ơi trong Khổng Giáo và có lẽ là trong các kinh thư triết học cổ đại Trung Quốc. Nhưng những người như “Nguyễn Thị” chưa có điều kiện chín muồi để hô to lên rằng chẳng qua đó là một thứ “trạng lột” đánh lừa tâm lý triết học để bắt thiên hạ phục tùng nền bạo chính. (Mềnh hiểu rõ ý cô Nguyễn Thị Hường qua một cái còm trên facebook cho nên viết bài này coi như là biểu lộ sự đồng tình)

Chính Sách Cộng Khổng phối hợp

Hiện nay, ở Trung Quốc có hai nhà Tân Khổng Giáo là Khổng Khánh Đông (người vừa chửi dân Hồng Kông là chó) và giáo sư Vu Đan, được mệnh danh là Nữ Khổng Tử cố gắng làm sao để đưa Luận Ngữ, Trang Tử… trở thành văn hóa quần chúng. Sách bán chạy, show truyền hình có nhiều người coi bởi vì sự hiếu kỳ của quần chúng đang đói khát về phương diện tâm linh tinh thần. Nhiều người cũng tìm đến Khổng Mạnh Lão Trang trong một trạng thái sương khói kiểu Trung Quốc hồn làm khung văn hóa.

Trung Quốc vốn là quê hương của Khổng Giáo, trật tự, văn hiến, lễ nghĩa lắm lắm! nhưng các triều đại được dựng lên trong 1000 năm trở lại đây đều là do nông phu cái bang thô bạo dã man cướp giết mà thành. 2000 năm trước, nhà Hán dùng Khổng giáo để thiên mệnh hóa triều đại. Chu Nguyên Chương khởi tổ nhà Minh vốn xuất thân ăn mày cái bang, thế mà khi định được thiên hạ đem Khổng Giáo về xài tạo nên một định chế nghiêm ngặt ngất trời. Rồi nhà Thanh là dân du mục ở ngoài Vạn Lý Trường Thành cai trị Trung Quốc cũng dùng ngay Khổng Giáo để trị dân Trung Quốc cho dễ. Rõ ràng, hệ tư tưởng này thích hợp với đường lối trị dân như kiểu chăn dê thả lợn do đó thường được bạo quyền dùng làm công cụ chăn dân.

Sự du nhập Khổng Giáo vào Việt Nam cũng là do các triều đại phong kiến đưa vào làm nền tảng cai trị chứ kể từ khi nước ta thoát li ra khỏi bản đồ Trung Quốc. Đây là sự tự nguyện du nhập và để làm công cụ hành chánh.

Như đã nêu trên, Khổng giáo luôn luôn là công cụ của thế lực cầm quyền. Bình dân nhận lấy giáo luật này chính là tự mang xiềng vào cổ trong một trạng thái bị nô tính hóa chứ họ không bao giờ tự cảm nhận được hương vị sầu riêng, sầu thiên thu của nó.

Đảng cộng sản Trung Quốc gần đây mặc nhiên kế thừa các di sản Khổng Giáo, định lập hương án giữa Thiên An Môn để vọng niệm (nhưng âm mưu lộ liễu quá, cho nên sau đó âm thầm hạ xuống). Cấp nhà nước có đưa ra đề án, nghiên cứu bài bản để áp dụng trật tự đó cho vận mệnh thống trị của đảng cộng sản. Nhiều người có chút lãng mạn xem đây là một bước đồng hành của đảng cộng sản với truyền thống văn hóa, nhảy vào tâng bốc chính sách này coi như là phương hướng tư tưởng đặc sắc đậm đà.

Nhưng đây chính là thủ đoạn tinh vi dùng não trạng Khổng Giáo để làm tê liệt mọi nỗ lực thách thức và tinh thần kháng nghị của nhân dân chẳng khác gì các triều đại phong kiến thời xưa. Đề cao Khổng Giáo chính là bảo vệ quyền lợi giai cấp thống trị. Phương pháp lý luận Cộng – Khổng được ứng dụng để khống chế nhân dân Trung Quốc. Khổng Giáo và Cộng Sản chính là hai tròng trên một cổ.

Không còn chối cãi gì nữa, các hạng học giả trí thức như nữ Khổng Tử Vu Đan hay là Khổng duệ F-73, Khổng Khánh Đông đang tiếp tay cho đảng cộng sản để “hài hòa hóa” xã hội Trung Quốc để nhân dân càng thêm phần bị “thuần dưỡng”.

Mao Trạch Đông với chủ trương “phê Khổng dương Tần” để phá vỡ trật tự xã hội cũ lập nên văn hóa cộng sản. Nhưng bây giờ cộng sản có chân có đế rồi thì lại quay lại ngay với Khổng Giáo để củng cố địa vị mang tính mệnh trời. Chiếc vòng văn hóa này cứ như một trình tự tuần hoàn.

Giá Trị Học Thuyết

Nhưng nếu Khổng giáo là một học thuyết có lý luận tinh vi và sắc sảo, “luận ngữ”, “trung dung”, “đại học chi đạo tại minh minh đức”… nghe cứ là uyên thâm đạo mạo thế mà lại làm sao cứ trở thành công cụ thô bỉ cho bọn cường quyền muôn đời sử dụng để trấn áp mọi tư duy ý thức khác biệt.

Nếu truy lỗi nhà Khổng tạo dựng nên chủ thuyết cho giai cấp thống trị thì quá đáng. Nhưng về mặt khách quan Khổng giáo không thể nào trút bỏ trách nhiệm về một chủ thuyết làm sao mà chỉ có lợi cho giai cấp thống trị. Tất cả chỉ là đề cao trật tự vai vế mang tính bá quyền văn hoá. Chưa nói đến nhiều trật tự của nhà Khổng đề ra mang tính hỗn loạn không minh bạch để người đời thích sao thì cứ diễn giải tùy tiện. Nhiều nhà “Khổng Học trung ương” từng bị chất vấn về mặt giải nghĩa kinh văn tuỳ tiện. Có lần nữ Khổng Tử Vu Đan giải thích khái niệm “Tiểu Nhân” là tương đương với “Tiểu Hài Tử” (kiểu như là baby, con cái bé bỏng trong nhà) làm trăm nhà phản đối quá chừng về sự thêu dệt ngôn ngữ.

Đứng ở đỉnh cao học thuật uyên bác, hiểu biết sâu sắc thế mà các học giả này cũng bị chỉ trích rồi cãi nhau tán loạn về chuyện “Luận Ngữ tâm đắc” mà lại giảng sai ý tự. Bên Tàu còn thế nữa là Việt Nam.

Nếu nói Khổng Giáo thực sự là một chủ thuyết giá trị đại diện cho văn minh phương Đông để đem só sánh với văn minh phương Tây thì chẳng khác nào đem lễ phép kiểu con nít học lớp một so với cái bắt tay lịch sự của người lớn.

Khổng Giáo ở Việt Nam

Việt Nam chưa có ban bệ lý luận Cộng – Khổng phối hợp như ở Trung Quốc nhưng chắc chắn trong một ngày rất gần hai đảng cộng sản sẽ trao đổi kinh nghiệm lý luận, cho ra đời một số lý thuyết gia cộng sản mang áo quần Nho gia, (kiểu khăn đóng ái dài cải biên) lên đàm đạo Cộng – Khổng tư tưởng. Dám lắm!. Trung Quốc đã cho ra đời được thế hệ Cộng – Khổng nhìn bề ngoài thì tỏ ra “Đông phương khí chất” nhưng bên trong chính là một âm mưu thách thức kiểu “Đông phong áp đảo Tây phong” tạo nên những nhận thức lệch lạc về giá trị phổ quát trên thế giới hiện nay.

Nhiều người cho rằng một số nước Á Đông khác có môi trường văn hóa Khổng Giáo vẫn tiến bộ như thường. Không đúng. Đài Loan, Nhật Bản, Nam Hàn là xã hội thoát Nho thoát Khổng từ thượng tầng. Văn hoá của những nước này lấy cơ cấu chính trị và tiêu chuẩn nhân văn của Tây phương áp dụng từ cơ sở hiến pháp. Khổng Tử đã chết để nhân dân các nước này được sống. Các nhà khai sáng các nền “dân quốc” của Trung Hoa (Đài Loan) và Đại Hàn đều ảnh hưởng tinh thần nhân văn của Âu Mỹ mà điều chỉnh theo đặc tính dân tộc, kể cả Nhật Bản.

Nếu Trung Quốc có mệnh hệ lịch sử như Âu Châu để các nước nhỏ tự quyết định vận mệnh và cạnh tranh sinh tồn thì lịch sử thế giới đi theo một hướng khác. Trung Quốc có thế cục lớn nhưng xét cho cùng đó là tập hợp bởi những quốc gia thất bại không vươn mình thoát khỏi gông xiềng của nền chính trị kiểu trung ương tập quyền mà Khổng gia có phần đóng góp thiết lập từ thời cổ đại.

Trong thời kỳ Pháp thuộc, Việt Nam bị Âu hóa một cách trực tiếp, Khổng Nho coi như đã bị phế bỏ một cách có hệ thống. Do đó nói Việt Nam có tín đồ Khổng Giáo thực sự hay không, đố ai còn biết được. Cộng sản lên ngôi rồi, lúc đầu tưởng là có thái độ dứt khoát hơn với những thứ sương khói mơ hồ nhưng lúc sau lại lôi kéo vào nhân dân Việt Nam cái lồng Khổng Giáo này một cách lạc hậu mê muội hơn thời thực dân phong kiến.

Trung Quốc đang dùng Khổng Giáo để tái hiện âm mưu phô trương văn hóa mềm đối với các nước xa xôi. Ở vị trí đặc thù Việt Nam có văn hóa Nho gia từ thời cổ đại, việc đưa viện “tân” Khổng Giáo sang chính là một sự xâm lăng thô bạo về mặt tư tưởng chẳng khác gì chuyện Mã Viện đúc lại trụ đồng. Nhân dân Việt Nam ngoài việc cho Khổng Giáo lụi tàn còn không quên khi nào đi ngang qua cái viện Khổng Giáo Trung Quốc mới dựng thì hãy nhớ ném vào đó vài cục ngói gạch đất đá như là hành động tự cứu thoát khỏi gông xiềng, thoát ly Cộng – Khổng.

Facebook Trần Đông Đức

***

readers comment:

  • Phong Uyên says:

    Khổng giáo đã bị “đào tận gốc bốc tận rễ” cách đây 2200 năm rồi, khi Tần Thủy Hoàng (221-207 TCN) ra lệnh đốt hết kinh sách của Khổng Tử, chôn sống cả trăm ngàn người theo học Khổng giáo trong thời gian 25 năm trị vì. Những Tứ thư Ngũ kinh gọi là của Khổng Tử – Mạnh Tử được Hán Vũ Đế (147-87) cho in lại gần 1OO năm sau chỉ là những bịa đặt được gắn tên Khổng Mạnh để bắt mọi người phải học nó như một tư tưởng duy nhất, một đạo lý duy nhất với một mục đích duy nhất là, phục vụ bá quyền Đại Hán và các triều đại kế tiếp từ 2000 năm cho đến nay. Hán Vũ đế là một ông vua còn tàn ác hơn Tần Thủy Hoàng gấp bội : giết hàng tướng địch (Lí Lăng), thiến sủ quan Tư Mã Thiên vì xin tha cho Lí Lăng, mang quân đi chinh phục Trung Á, Mông Cổ, Tân Cương, Cao Ly, toàn vùng Bắc Việt Nam, lại rất tham nhũng mua quan bán tước cho chuộc tội bằng tiền…
    Không có cái gì vô nhân, vô luân, bằng cái đạo Khổng của nhà Hán : Vua ra lệnh bề tôi phải chết thì bề tôi phải chết “Quân sử thần tử, thần bất tử bất trung”, Cái tam tòng tứ hiếu là cha có quyền giết con, mẹ khi còn con gái thì phải phục tòng cha, khi đi lấy chồng thì phải phục tòng chồng, khi chồng chết thì phải phục tòng con trai. Loạn luân được đề cao, được tiểu thuyết hóa : anh em cô cậu ruột được quyền lấy nhau vì khác họ…
    Không thể nói Cao Ly, Nhật Bản theo cái đạo Khổng của Tàu này : Người Cao Ly chỉ theo nho học và Nhật Bản, mới đầu tiếp nhận văn hóa Khổng giáo Trung Hoa qua người Cao Ly, sau tự cử người qua Tràng An, kinh đô nhà Đường học những cái hay của triết học trong Kinh Dịch chứ tuyệt nhiên không khinh võ trọng văn, không ngu xuẩn tuyển nhân tài qua các kỳ thi sát hạch “Tứ thư Ngũ kinh” dởm như ở bên Tàu và tinh thần thượng võ được đề cao.
    Cái cần phải được hiểu là chữ “Trung” của Khổng giáo Nguyên thủy chỉ có nghĩa triết học là “Trung hòa”, “Trung dung”, nghĩa là chính giữa chứ không có nghĩa là trung thành theo nghĩa trung thành với vua (nay với Đảng), vua bảo chết, đảng bảo chết, thì phải chết. Người võ sĩ đạo Nhật Bản khi thua tự sát là vì danh dự, vì khí tiết, chứ không phải vì trung với lãnh chúa.
    Cũng cần nên nói Staline, 2 ngàn năm sau Hán Vũ Đế, tạo ra cái gọi là chủ nghĩa Mác -Lênin, cũng chỉ vì có ý tưởng gian manh như Hán Vũ đế, lấy tên Marx đã chết từ tám ngoãnh và Lenine, chết.1 năm trước (có lẽ là bị Staline thủ tiêu), ghép vào với nhau đặt cho cái chủ nghĩa của mình mà ĐCSVN cho tới bây giờ vẫn hãnh diện, khư khư giữ trong Hiến Pháp. Trong cái chủ nghĩa này chả có chi là của Marx và của Lénine cả.
    ĐCSTQ đã vứt cái chủ nghĩa này từ lâu và nay muốn lại đem cái tên Khổng Tử ra để tô thắm cái chủ nghĩa của mình với tên là “Hài hòa Xã hội chủ nghĩa”. ĐCSVN vì ngu xuẩn hay vì chịu áp lực của Tàu, thay cái Mác- Lê Nin bằng cái chủ nghĩa Khỗng – Cộng mới này thì thật là đại họa.

    • NON NGÀN says:

      ĐÁNG TRỌNG VÀ KHÔNG ĐÁNG TRỌNG

      Nho giáo tinh chất và tầm cao luôn luôn đáng trọng. Nho giáo ngụy tạo hay ngụy Nho giáo chỉ là thứ đáng khinh. Kẻ trí thức và tinh hoa thật sự luôn luôn hiểu Nho giáo trong tầm cao và tinh chất, họ không bao giờ tầm thường hóa Nho giáo. Trái lại kẻ xoàng xỉnh, tầm thường, chỉ hiểu Nho giáo theo kiểu bình dân, thấp kém. Từ lâu nay tư tưởng phong kiến Tống nho hay ngụy Khổng Mạnh chân chính đã bị hiểu lầm như là tư tưởng Khổng Mạnh. Đó là thứ tầm thường hóa, hạ cấp hóa một lý thuyết tinh hoa và cao cả. Thế thì nếu mác xít Trung Quốc ngày nay có lợi dụng Nho giáo để củng cố học thuyết Mác như là một học thuyết phản nhân văn và phản xã hội chân chính, đó chẳng qua kiểu kết hợp sự tầm thường hóa học thuyết Khổng Mạnh phục vụ cho ý đồ phong kiến hóa học thuyết Mác xít vốn tự nó là học thuyết phản dân chủ và độc đoán chỉ vì quyền lợi của tập đoàn cầm quyền và chủ nghĩa cá nhân hẹp hòi thiển cận mà thôi.

      NGÀN KHƠI
      (19/02/12)

  • thíchđủthứ says:

    Theo thiển ý thì không nên để cho học thuyết Khổng Tử lụi tàn như người viết bài chủ,mà phải chấn hưng NÓ. Cố nhiên thời đại càng ngày càng văn minh tiến bộ thi cái học thuyết đó có vẻ lạc hậu,phong kiến,nhưng không phải vì thế mà hoàn toàn không có cái ĐÚNG,cái CHÂNLÝ hay Đạo Lý làm ngưòi chính nhân cần phải nên giử lại,nên đổi mới ,nên phát huy. Tổ Quốc ,Gia đình,Danh dự.Lể nghỉaliêm trí tín và nhiều thứ khác vẩn còn tồn tại tới bây giờ trong thời đại này và vẩn áp dụng được,không lạc hâu chút nào. Nó là đạo làm người ,là trách nhiệm của người dân đối với bản thân,giađình ,xả hôi và trên hết là tổ quốc.Nó là sỉphu,quân tử ,anh hùng. Cho nên cải tiến đạo của Khổng Tử cho hợp thời,đưa nhân cách người dân cao hơn đối với mình và tha nhân.biết và dám hi sinh…Một việc rất nhỏ mà một số thanh niên ở Pháp đả đang làm là về hôn nhân,tự giử mính trong trắng trước lể tân hôn chẳng hạn,hay biết hi sinh,không ich kỷ mà hòa đồng giúp đở mọi người chung quanh. Cho nên TC đang chấn hưng Không Tử vì sau bao năm sống trong đôc tài CS,tôn thờ chủ nghỉa cánhân,vàđể phát huy thú tính của con người nên các xả hội CS như chúng ta thấy TC và VN văn hoá suy đồi,đạo đức thiếu vắng ,tình người càng tê .Môt xả hội bon chen,mạnh được yếu thua không có kỷ cương gì hết…Do đó ,TC cung nghênh KT vào lại xhcstq vì con người TC ngày nay h62u như không còn coi trọng đạo đúc,dù là đạo đức CM.
    Tóm lại là nên phát triển Không Tửtheo chiều hướng chọn lựa,lọc ra nhửng tốt xấu hay hợp thời hay không hợp thời ,để chấn hưng đạo đức,liêm sỉ của Khỏng giáo.mà hầu như hơn nửa thế kỷ đả qua,dưới ách thống trị của CS ,đả biến mất,đả không còn dấu vết tồn tại tại TC (và VN)
    Học thuyết Khổng Tử còn gọi là Khổng Giáo hay Đạo Khổng. Đó là caí con đường,hay cái giáo dục đưa con người về với con người “chi sơ,tính bổn thiện “.
    Kết luận là nên chấn hưng Khổng giáo (đạo Khổng) qua nhửng cải cách tốt đẹp hợp với văn minh tiến bộ của loài người.Đạo của vi VanThếSưBiểu vẩn là con đường nên đi (chỉ cần dẹp nhửng chướng vật trên đường ).

  • Nham Thạch Quân says:

    Nguyễn Nghĩa – says: “Khi còn làm thầy giáo thường, số lượng học sinh của Khổng Tử kém số lượng học sinh của 1 thầy giáo khác cùng địa phương (…).Sau này, khi được làm Thừa tướng, Khổng Tử đã trả thù 1 cách hèn hạ vô đức : ra lệnh giết người thầy giỏi hơn mình kia…”
    Lần đầu tiên nghe chuyện này. Để chúng tôi được mở rộng tầm mắt, xin ông Nguyễn Nghĩa vui lòng cung cấp giùm danh tánh người “thầy giáo khác cùng địa phương” đã bị Khổng Tử ra lệnh giết. Cám ơn ông.

  • Tien Pham says:

    Trước khi ném đá Khổng giáo là nguyên nhân của độc tài, là 1 xương sườn cho các thể chế độc tài toàn trị ở Á Đông như VN, TQ, Bắc Hàn, hãy xét đến các sự thật (facts) sau đây:

    1. Tại sao Cuba, 1 nước kô có và kô bị nhiễm Khổng giáo, lại có 1 thể chế độc tài như VN và TQ?

    2. Tại sao Kampuchia thời Polpot, 1 nước kô có ảnh hưởng của Khổng giáo, lại có 1 thể chế độc tài, khát máu, độc ác như vậy?

    3. Tại sao Liên Xô, 1 nước kô có ảnh hưởng của Khổng giáo, lại có 1 thể chế độc tài, và vô cùng độc ác như dưới thời Stalin?

    4. Tại sao Đức Quốc Xã thời Hitler, 1 nước kô chịu ảnh hưởng của Khổng giáo, lại là 1 quốc gia vô cùng kì thị và độc ác như vậy?

    5. Tại sao Nam Hàn, Đài Loan, và Nhật (bây giờ) là những xứ có ảnh hưởng của Khổng giáo, lại là những xứ có dân chủ?

    6. Nếu đả phá Khổng học, thì quý vị, nhất là mấy người già, mấy người ở thế hệ di cư (thứ 1?), có chịu được cảnh con cháu (thế hệ thứ 2, 3) kô cần phải cúi chào, khoanh tay, với các khách khứa tới chơi, tới thăm mình kô? Hay là cho đó là 1 việc bình thường do sự Âu-Mĩ hoá? Con cháu kô xử sự theo cung cách Á Đông thì bị cho là “mất dạy” kô? Vậy đả phá Khổng học có làm cho con người Á Đông “mất dạy” kô?

    Ở trên thế gian này, bất cứ cái gì cũng có giá (trade-offs) của nó. Biết xử dụng phần tích cực của nó mới là hành vi của bậc thức giả.

    • Các chế độ độc tài tại châu Âu cũng như chế độ độc tài của Tần Thủy Hoàng không phải phát xuất từ tư tưởng Nho Giáo mà từ tham vọng quyền lực của người cầm quyền. Người cầm quyền muốn bắt dân phải nghe lời, phục vụ cho mình để đánh các nước khác, bành trướng quyền lực của mình. Nho Giáo dạy đạo đức, tuy dạy dân phải nghe lời chính quyền nhưng cũng dạy chính quyền phải đối xử nhân đạo với dân. Nho Giáo cũng dạy người cầm quyền phải lo cho dân chứ không dùng dân làm công cụ phục vụ cho mình. Vì thế các nước còn ảnh hưởng Nho Giáo như Nhật, Nam Hàn, Đài Loan chính quyền không quá tàn ác, dối trá với dân, mặc dù đối với dân vẫn nghiêm khắc so với các nước Tây phương. Nhưng người cầm quyền các nước này cũng phải tự sử xự nghiêm khắc với mình. Khi thấy mình làm sai thì họ xin lỗi dân hoặc từ chức. Nhật, Nam Hàn, Đài Loan đều là chế độ dân chủ mặc dù ảnh hưởng Nho Giáo mạnh. Đó là vì họ không bị một nhóm có tham vọng quyền lực quá đáng dùng bạo lực và dối trá bắt dân phải phục tùng mình.

  • Thiến Heo says:

    Có những sự thật sau đây không ai có thể chối cãi được :

    – Khổng Giáo cũng là một tôn giáo của chung văn minh nhân loại.
    – Lịch sử VN từng kéo dài hàng ngàn năm theo tư tưởng của Đạo Nho
    – Trần Hưng Đạo, Lý Thường Kiệt, Nguyễn Trãi, Nguyễn Bỉnh Khiêm, Lê Quý Đôn, Cao Bá Quát, Nguyễn Khuyến, Phan Bội Châu … và còn nhiều anh hùng hào kiệt của VN đều là các người theo Nho Học
    – Các quốc gia hùng cường và văn minh như Nhật, Đại Hàn, Đài Loan, Singapour đều duy trì và phát triển phần quan trọng Nho Văn trong văn hóa của họ

    Hảy để cho KG lụi tàn? Ai để? Làm sao lụi tàn? Chắc không, nếu để cho KG tự do phát triển?

    Không phải tại vì Vi Xi hay Tàu cộng lợi dụng và bóp méo KG mà người ta nhầm lẫn và kết tội KG. Tội là tội ác của thằng mất dạy côn đồ bạo ngược. Khổng Giáo không có liên hệ gì với nó.

    Cũng tương tự như không phải vì “Vua Hùng có công dựng nước” thì suy ra “bác cháu ta” có công giữ nước. Vua Hùng là Vua Hùng còn “bác cháu ta” thì vẫn là một bọn tay sai bán nước !

    Cái tựa đề “Hảy để cho KG lụi tàn” không chính đáng và không thực tế.

    Tại sao không là : “Hảy vất Hồ Mao tàn ác vào sọt rác và để cho nền văn minh của nhân loại và của dân tộc VN tự do phát triển”

    • Mạc Dũng says:

      Anh Thiến Heo chỉ vì lỡ bênh Khổng Giáo nên nói ra hoàn toàn cảm tính, nên lệch lạc.

      Cần hiểu một cách rõ ràng rằng những điều như “Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín” là những giá trị rất căn bản của mọi con người trên trái đất trong quá trình tiến hoá, ở xứ nào cũng có. Đơn giản như vậy thôi. Nó không có gì là “cao thâm” của Khổng Giáo cả.

      Cần nhận thấy rằng người dân Tàu bị cho ăn bánh vẽ hàng ngàn năm, cứ tưởng chuyện chưởng kiếm hiệp là lịch sử thật, nên lúc nào cũng “bay bay lơ lửng” trên không trung. Phải cần “đậu” xuống mặt đất mới tiến được.

      • Thiến Heo says:

        – Tôi không bênh KG, đơn giản tôi không phải người theo KG thuần túy. Điều đó không có nghĩa là tôi đồng ý với những ai có thói quen xem thường tôn giáo người khác. Thái độ đó không phù hợp với tự do dân chủ. Và thiếu trí thức của văn hóa. Ngay cả chủ nghĩa CS, nếu một mai VN theo thể chế tự do, họ cũng vẫn nên được tự do sinh hoạt và tranh đua với đảng phái chính trị khác, nếu dân chúng VN còn muốn như vậy.

        – “Nhân nghĩa lễ trí tín” là giá trị rất căn bản của con người. Rất đúng. Vậy tại sao phải để giá trị căn bản đó lụi tàn? Không muốn làm người sao?

        – Phải đậu xuống mặt đất thì mới tiến được (?) Tôi không rõ đọc giả MD muốn nói gì. Không phải VNCS đang “đậu” sát mặt đất đó sao? Đậu gần 40 năm dưới “hang” mà có bay được đâu? Muốn “bay” cũng không dễ dàng. Ít lắm cũng phải bỏ bạc tỉ bạc triệu ra để mua “máy bay” đó ạ.

  • Dao Cong Khai says:

    Nho giáo là một cấu trúc của giai cấp phong kiến và nhằm phục vụ cho giai cấp thống trị trong xã hội. Dù nó có một số quan niệm nhân bản, nhưng quá ít so với những quan niệm bất bình đẳng về cấu trúc xã hội và chính trị trong một đất nước. Nếu chỉ đem lý thuyết chữ “nhân” của Khổng Tử và Mạnh Tử ra để phê phán thì tôi thấy nó cũng có nhiều điểm tương đồng với những triết lý Tây Phương. Thế nhưng trong ứng dụng và trong tổ chức của Nho Giáo nó không đặt nặng chữ “nhân”, mà nó đặt trọng tâm vào chữ “quân” (kẻ cai trị).

    Chế độ quân chủ và chế độ CS hiện nay có những điểm rất tương đồng là độc tài, phong kiến, và bóc lột. Xét về triết lý chữ “nhân” thì cả 2 đều nói về chữ đó hay cả; thế giới đại đồng của CS thì con người lúc đó giỏi như thượng đế rồi, họ có quyền làm theo khả năng và hưởng theo nhu cầu, nghĩa là khoái bao nhiêu thì cứ tự do hưởng bấy nhiêu… Trong thực tế thì ngay trong thời CS bao cấp, lúc mà họ còn kịch liệt kết án tư tưởng Khổng Tử là tay sai của giai cấp bóc lột thì chính những người CS lúc đó nặng tư tưởng phong kiến nhất. Họ đánh giá con người bằng lý lịch gia đình, gia tộc. Chỉ biết ca ngợi Nga Tàu, chê bai những tư tưởng Tây Phương, ngoại trừ Max; y hệt như các nho sĩ VN thời phong kiến hủ lậu ngày xưa, chỉ biết “nhất Tàu, nhì ta”

    Trọng tâm của xã hội Nho Giáo là ông vua. Vua là thiên tử, tức là thượng đế hoặc đại diện của thượng đế để cai trị mọi người. Quyền và quyết định của vua là tuyệt đối phải tuân theo; chế độ CS hiện nay cũng phong kiến y như vậy. Đảng CS cũng luôn nắm quyền hạn tuyệt đối, ngoài ra những hình thức tổ chức khác như quốc hội, hội đồng nhân dân chỉ là hình thức họ cố tình tạo ra đủ mọi cơ quan để quảng cáo đối với quốc tế mà thôi. Mấy ông quốc hội, hầu hết cũng là đảng viên, ông nào không phải đảng viên mà ở được vào trong đó thì hầu như không có tiếng nói. Vào họp để ký tên theo người ta cho đầy đủ thủ tục mà thôi.

    Trong bản chất thì chế độ CSVN nó giống y chang như chế độ phong kiến từ khi nó hô khẩu hiệu chống phong kiến. Bây giờ là lúc cái khuôn mẫu chế độ độc tài kiểu đó chỉ còn bên Tàu nữa là hết, cho nên họ cần phải làm tất cả những gì Tàu có thể làm; năm xưa thời cải cách ruộng đất, bên Tàu họ đập tượng Khổng Tử thì CSVN cũng kết án tư tưởng phong kiến sản phẩm của giai cấp bóc lột. Nay bên Tàu khôi phục lại tư tưởng Khổng Tử, để khôi phục lại thời vàng son Đại Hán “BÌNH THIÊN HẠ”, thì VC cũng a dua theo, để nối tiếp truyền thống “nhất Tàu nhì ta”.

  • CôngTâm says:

    Bà con ơi, bọn TàuPhù có thuyết ”khổng, mạnh” nho chùm, ngutrung, nguhiếu,.. để giúp cho các ”thiêntử” và các tậpđoàn caitrị được ăn trên ngồi trước, đè đầu cỡi cổ người dân, thì bọn ”bạch quỷ” phươngtây cũng có
    cái đạo thờ ”thiênchuá” hay ”thượngđế” cũng đã từng thốngtrị một cõi Âuchâu cả hơn 10 thếkỷ đó bà con ạ!
    Nay cũng đang tànlụi dần dần… chúngta có nên vứt vào thùng rác luôn không???

    • jason t. says:

      Nên vứt hết vào sọt rác. Chúng ta sẻtrở về thới ănlông ở lổ,con người sẻ là một loại thú 2 chân,mạnh được yếu thua,săn bắt ,lùng và diệt,cắn xé ,dành ăn như nhửng thú hoang dả…
      Ta lại trở về CS nguyên thủy.Không cần như bây giờ,xây dựng hoài chẳng thấy thiên dường CS ở đâu.
      Hay thiệt !!!!
      Đúng là thiên tài siêu việt.hơn cả các cố tổ CS…

  • nguyenha says:

    Dừng di sâu vào “nghiên cứu” Khổng-giáo,Nho giáo mà mắc mưu CS. Nói gì thì nói,ai cũng biết Khổng-giáo
    (Nho giáo) có một thời tạo bình-yên cho xã-hội Dông-phương.Rõ ràng nó tốt hơn nhiều so với caí chủ-nghĩa Vô luân của CS. CS Tàu,CS VN biết diều dó, nên thực hiện Kế-sách:”Khổng-Cộng dề huề”.Chúng
    nó trộn lẫn Cộng-giáo và Khổng-giáo dể làm thành “hàng nhái”,dó là” nghề của chàng!!”.Cũng giống như tượng HCM nằm ở chùa Dại Nam(bình-Dương)nhằm mục dích lập-lờ dánh-lận con-den:dem cái Ác trà trộn vào cái Thiện dể tạo thành “lơ-lớ’!!.Chúng nó(CS) thừa biết dã dến lúc thiên hạ xài tòan “hàng hiệu’”,còn
    hàng mình(CS) thì dã quá lổi-thời,vất di thì hết vốn,nên cố tạo”hàng nhái’may ra gở gạt chút dỉnh./

  • Mạc phi Đăng says:

    “Để xây dựng một hệ thống xã hội phục tùng chế độ độc tài đảng trị đó, không gì tốt hơn là xử dụng lại hệ thống tôn ti trật tự cùng với triết học và văn hoá phong kiến bất bình đẳng thời Khổng Tử. Dù sao nó cũng là một hệ tư tưởng dùng để nô lệ hoá con người làm vật hy sinh cho giai cấp thống trị, một hệ tư tưởng, văn hoá và tập quán đã nhiễm sâu vào đầu óc quần chúng cả ở VN lẫn bên Tàu.”

    Bravo!

    Quá chính xác! Chả thế mà các nhà lãnh đạo nước Tàu-Ô và An-nam-mít ta phải dùng đến “triết học Đông phương”, đạo Khổng… để rặn ra cái tình đồng chí “môi hở răng lạnh” …

  • NON NGÀN says:

    GIÁ TRỊ THỰC CỦA HỌC THUYẾT KHỔNG MẠNH

    Học thuyết Khổng Mạnh cũng được gọi là học thuyết Nho giáo do Khổng tử và Mạnh tử của Trung quốc thời cồ đại tức cách đây cả năm, sáu ngàn năm lập ra. Mạnh tử sinh sau Khổng tử cả trăm năm, nhưng vẫn được coi là người kế thừa hay học trò của Khổng tử. Không có Khổng cũng không thể có Mạnh tử. Nhưng nếu thiếu Mạnh tử, đạo Khổng hay Khổng giáo lại coi như mất đi hết một nửa. Thật ra học thuyết Khổng Manh là học thuyết nhân bản thuộc tầm cao vời vợi. Không phải bất kỳ ai đọc được Tứ thư, Ngũ kinh cũng đã là người thâm Nho hay đã hiểu hết các ý nghĩa cao vời của học thuyết nhân bản rất thâm sâu của đạo Khổng. Học thuyết Khổng tử là học thuyết sâu sắc, bao quát về con người, xã hội, giáo dục, văn hóa, lẫn chính trị. Chỉ có những con người tầm thường hiểu học thuyết Nho giáo cách tầm thường, nhưng không có học thuyết Nho giáo tầm thường. Nhiều người chê học thuyết Khổng Mạnh là phong kiến chính là vì hiểu học thuyết Nho giáo một cách tầm thường như thế. Nhiều người khác chỉ hiểu học thuyết Khổng Mạnh như chỉ là học thuyết luân lý đạo đức thô sơ, đơn giản, cũng vì không ra khỏi tầm hiểu biết tầm thường đó. So với học thuyết Nho
    giáo, học thuyết Mác xít hay học thuyết của Mác thực chất chỉ là thứ đồ chơi trẻ con. Do vậy, người mác xít thiếu hiểu biết cứ tưởng Khổng tử chỉ là người rất đáng xách giày cho Mác. Trong khi đó, những người hiểu biết sâu sắc học thuyết nhân bản của Khổng Mạnh, và hiểu biết sâu xa học thuyết kinh tế chính trị triết học của Mác lại chỉ thấy Mác quả thật không đáng xách giày cho Khổng tử và Mạnh tử. Chính lý do như trên mà những người mác xít Trung Quốc đã từng hạ bệ Khổng tử rồi lại mong phục hồi Khổng tử. Song đó thực chất chỉ là thủ đoạn chính trị một cách rẻ tiền, tầm thường, gian xảo, mà chẳng mang ý nghĩa, giá trị, hay tính cách nhân văn thực chất gì hết. Mao Trạch Đông chính là những loại mác xít rẻ tiền và nguy hiểm như vậy. So với Khổng tử, họ Mao thực chất chẳng đáng xách dép cho Khổng tử hay Mạnh tử, mặc dù Khổng Mạnh đã ra đời trước Mác và Mao đến cả năm, sáu ngàn năm. Hôm nay tình cờ đọc được bài “Hãy để cho Khổng giáo lụi tàn” của tác giả Trần Đông Đức cũng như một số bài bình phẩm chung quanh ý nghĩa này trên Đàn Chim Việt, tôi quả thật nín cười không được nên mới phải bó buộc phải viết ra đây một số ý kiến khá đường đột mà thẳng thắn như trên kia để mọi người cũng bình phẩm hay nhận xét.

    Đại Ngàn Võ Hưng Thanh
    (18/02/12)

    • Dao Cong Khai says:

      Tôi đồng ý là Khổng Giáo hay Nho Giáo gắn liền với sự xây dựng và tồn tại của dân tộc VN trong quá khứ. Nhưng hôm nay, dân VN không còn hoàn cảnh chỉ có một nền văn minh duy nhất là nước Tàu để theo như hồi đó nữa. Ngay chính nước Tàu nó cũng chết dở vì cái văn hoá cổ đó của nó. Nếu quý vị nhìn vào lịch sử nước Tàu sẽ thấy phong kiến Tàu nó bị mất hết sức mạnh để cho Tự Do Dân Chủ thay thế rồi tới CS thay thế sức mạnh đó. Đó là chứng minh sự lụi tàn của Khổng Giáo và bế tắc, bó tay trước sự vươn lên của xã hội quần chúng trong lịch sử Á Đông nói chung và của Tàu cũng như VN nói riêng.

      Khi người VN có cơ hội tiếp xúc với các nền văn hoá văn minh, nhân bản và tự do hơn văn hoá cổ truyền của Tàu thì đó là cơ hội để dân VN có thể tiến bộ và phát triển hơn. Nho giáo bao gồm Khổng tử và Mạnh tử, nhưng triết lý của Mạnh tử mang nhiều tính nhân bản hơn Khổng Tử. Cấu trúc xã hội của Khổng tử là cấu trúc xã hội phong kiến, trong đó có sự phân chia bất bình đẳng giữa các thành phần trong xã hội, đó là cấu trúc của giai cấp bóc lột, triết lý đó là triết lý của giai cấp bóc lột và nhằm xây dựng và bảo vệ cho quyền lợi của giai cấp bóc lột.

      Đồng ý là triết học Khổng Mạnh có thể cao siêu hơn của Max, nhưng mỗi cái có những cái hay và cái dở khác nhau. Về quan điểm giai cấp thì Max tiến bộ hơn Khổng tử và xứng đáng là một nền triết học xuất hiện sau Khổng tử. Rõ ràng cả 2 đều nhằm bảo vệ con người và quyền lợi con người, nhưng Khổng Tử thì nhằm bảo vệ cho giai cấp bóc lột còn Max thì bảo vệ giai cấp bị bóc lột.

      Chính vì thế mà Hồ Chí Minh nó thành công trong việc tuyên truyền chủ nghĩa CS ở VN và thành công ít nhất là về mặt hình thức. Trước tiên là HCM được nông dân VN ủng hộ trong khẩu hiệu tiêu diệt chế độ phong kiến, đấu tố quan lại, địa chủ… (tôi nói thành công về mặt hình thức thôi, sở dĩ sau đó thất bại là vì những người CSVN thực sự cũng chỉ là những kẻ phong kiến tham tàn chứ không hề có khuynh hướng CS theo đúng nghĩa của sư tổ Max của họ)

      Vì triết học Nho Giáo không còn thích hợp với VN trong thời cận đại nên những phong trào chống Nho Giáo, phong kiến đều được dân chúng ủng hộ nhiệt tình. Tuy nhiên có những lực lượng chính trị xử dụng những khẩu hiệu diệt phong kiến đó để thực hiện những ý đồ đen tối và phi nhân của họ thì điều đó ngoài tầm kiểm soát của người dân VN.

      Nho giáo nó còn giá trị nhiều đối với VN về lịch sử, trái lại trong thực tế hiện nay nếu Nho Giáo còn được người dân tôn trọng và coi đó là lý tưởng để theo đuổi càng nhiều bao nhiêu thì càng khốn đốn cho chính trị, kinh tế, xã hội và sự tiến bộ của người VN bấy nhiêu.

      Xin chứng minh, cuộc nội chiến của VN vừa qua, hay nói đúng hơn cuộc chiến tranh do đảng CSVN xử dụng dùng để nhuộm đỏ toàn cõi VN nó được xử dụng bởi triết lý Nho Giáo, đó là đấu tranh “giành độc lập và thống nhất” cho dân tộc. Con đường CS là chính nhưng những kẻ khởi xướng cuộc chiến tranh đó không hề nêu tuyên truyền con đường đó lên trên khẩu hiệu độc lập và thống nhất dân tộc. Do đó nhiều chính khách miền Nam theo CS rồi sau khi CS thống nhất đất nước thì họ mới thấy là họ đã lầm. Con đường chính không phải là độc lập và thống nhất mà là con đường “cộng sản”. Và chính những người theo CS cũng đã lầm, chế độ của họ không hề xây dựng “thiên đường CS” mà chỉ xây dựng một xã hội độc tài đảng trị, phong kiến, bóc lột và nô lệ. Không hề có độc lập, tự do; nhà nước CS luôn lệ thuộc vào một nhà nước CS quốc tế khác thuộc nước mạnh hơn. Nghĩa là cũng theo tư bản bóc lột, cũng theo phong kiến kềm kẹp, cũng theo và tay sai cho ngoại bang, nó chỉ có khác là nó mang khẩu hiệu CS và XHCN, nó hoạt động chính trị theo quỹ đạo của thế giới CS. Hôm nay nó không còn ngần ngại gì nữa, nó hiện nguyên hình một lý tưởng phong kiến nho giáo thời Khổng Tử mà người VN phải nô lệ cho Tàu thuở xưa.

      Tại sao người ta không đấu tranh cho tự do dân chủ, nhân quyền như chế độ VNCH, mà cứ phải đánh đuổi ngoại bang, giành độc lập và thống nhất. Cần gì thống nhất nếu không có tự do dân chủ? Cần gì độc lập nếu dân VN cứ phải nô lệ cho chính người bản xứ của họ. Chạy sang Âu Tây làm nô lệ cho người Âu Mỹ bao giờ cũng hạnh phúc hơn. Sống như thời Pháp đô hộ, dù sao dân VN còn sung sướng hơn chế độ hiện tại ở VN.

      Ngay trong thời kỳ mà CSVN còn đả kích Khổng Tử, và kết án chế độ phong kiến; chính những cán bộ VC vẫn còn mang đầu óc phong kiến. Chính sách lý lịch trong việc cho học sinh ghi danh đi học chính là hình thức phong kiến, bế quan toả cảng không giao dịch với Tây Phương trong thời CS bao cấp cũng là hình thức phong kiến… Nói chung hồi đó họ hô hào chống phong kiến nhưng tác phong và suy nghĩ của họ còn phong kiến hơn bây giờ. Còn bây giờ thì họ không còn mắc cở gì nữa, sẵn sàng xây học viện Khổng Tử ở Hà Nội.

      Quý vị có đồng ý rằng chiến tranh VN chính là hệ quả của tư tưởng Nho Giáo đã nhiễm sâu vào đầu óc người VN từ bao đời qua không? Nếu không vì nho giáo (vì lòng yêu nước theo lối “Bình Tây Sát Tả”) thì tại sao người VN lại yêu nước một cách nông cạn, quá khích, man rợ và nồi da xáo thịt như thế? Chia rẽ đó đã có từ lâu rồi, từ thời Lê, Mạc, rồi Trịnh Nguyễn Tây Sơn… Ai cũng nói rằng mình yêu nước, ai cũng cho rằng mình có quyền xâm chiếm kẻ khác để thống nhất đất nước.

      • NON NGÀN says:

        SỰ HIỂU VÀ KHÔNG HIỂU VỀ Ý NGHĨA CỦA VẤN ĐỀ

        Việc hiểu học thuyết Nho giáo theo kiểu tầm thường và nhảm nhí không làm cho học thuyết Nho giáo trở thành tầm thường, nhảm nhí. Học thuyết Khổng Mạnh là học thuyết mang tính trí thức tầm cao. Học thuyết Mác là học thuyết mang tính bình dân, tầm thấp. Do vậy nếu có điều gì đó phản trí thức trong học thuyết Khổng tử, điều đó hoàn toàn không phải là bản chất trong học thuyết Nho giáo. Đó chỉ do tính tầm thường của người hiểu nó. Trong khi đó nếu có điều gì đó phản trí thức trong học thuyết Mác, điều đó chắc chắn thuộc về bản chất của học thuyết Mác, cho dầu người ta có phiên diễn nó theo cách ra sao. Bởi học thuyết Nho giáo là học thuyết nhân bản có chiều sâu nhân văn và siêu hình. Trái lại, học thuyết Mác chỉ là hoc thuyết duy vật được cường điệu hóa và phi cơ sở khoa học khách quan, thực tế. Sự khác nhau cơ bản giữa học thuyết Nho giáo và học thuyết đấu tranh giai cáp mác xít chính là như thế. Một bên là tinh hoa và trí thức, một bên là vô sản và bình dân, đại chúng. Chính giá trị bản chất của mỗi học thuyết như trên quyết định ý nghĩa và công dụng tự nhiên của mỗi cái mà không là gì khác.

        ĐẠI NGÀN
        (19/02/12)

    • donga says:

      1- “Học thuyết Khổng Mạnh cũng được gọi là học thuyết Nho giáo do Khổng tử và Mạnh tử của Trung quốc thời cồ đại tức cách đây cả năm, sáu ngàn năm lập ra.”

      Khổng tử (551 – 479 TCN) 2012 + 479 = 2491 năm
      Mạnh tử (372–289 TCN) 2012 + 289 = 2301 năm

      2-“ Học thuyết Khổng tử là học thuyết sâu sắc, bao quát về con người, xã hội, giáo dục, văn hóa, lẫn chính trị.”

      Xin nêu dẫn chứng!

      3- “Chỉ có những con người tầm thường hiểu học thuyết Nho giáo cách tầm thường, nhưng không có học thuyết Nho giáo tầm thường. Nhiều người chê học thuyết Khổng Mạnh là phong kiến chính là vì hiểu học thuyết Nho giáo một cách tầm thường như thế.”
      Xin giải thích về những điều “tầm thường” của những “ người tầm thường” hiểu về Nho Giáo cách tầm thường.

      4- “tôi quả thật nín cười không được nên mới phải bó buộc phải viết ra đây một số ý kiến khá đường đột mà thẳng thắn như trên kia để mọi người cũng bình phẩm hay nhận xét.”

      Xin nêu lên những điều làm bạn nín cười (?).

      Tôi cũng đang cố nín cười về những điều bạn viết đấy !!!

  • Có những điều cần nên biết:

    Trong gia tộc họ Khổng của tôi cũng có kẻ dại, người khôn, không sao tránh khỏi người khen kẻ trách.

    1. Nhưng một điều dám khẳng định với cả thế-giới rằng: Gia-Phả-Tộc-Họ-Khổng không phải là người gốc Hán. Tộc Hán thuộc về dòng con trai thứ 2, là Cham, là dòng phản loạn, thuộc dòng dõi hay đi hỏi đồng-cốt, dòng phù-thủy, con cháu của mê-tín cùng sự bói khoa và sự tà thuật (Kinh Thánh Phục-Truyền Luật-Lệ-Ký 18:9-15).

    2. Cụ tổ Khổng ( Great Life có nghĩa là Sự-Sống Vĩ-Ðại ) của tôi thuộc về dòng dõi của Sem là con trai cả của Nô-ê.
    Nô-ê, Người đã được Chúa mặc khải đóng con tầu cứu cả gia đình, chỉ còn có tám (8) người sống sót sau Ðại-Hồng-Thủy (Kinh Thánh Sáng-Thế-Ký chương 6 đến 12). Và cũng nhờ 8 người này mới có ngày hôm nay khoảng 8 tỉ người sống trên đất, trong đó có cả tác gỉa Trần Ðông Ðức và dân tộc Việt.
    Sơ luợc về phả tộc Khổng Tử như sau:
    Nô-ê là cha đẻ của Sem, con trai cả.
    Sem là tổ phụ của Áp-ram. (Áp-ram được Chúa mặc khải ra khỏi quê hương vòng bà con và cha mình để lập nên quốc gia theo lời hứa của Chúa để ban phước cho cả thế giới, và chính thế, đã có Chúa Jêsus giáng trần, Ngài là vị Cứu-Tinh của nhân loại).
    Áp-ram là tổ phụ của Môi se và dân tộc Do Thái ngày nay.
    Môi se là người đầu tiên trên thế giới được Chúa kêu gọi chức vụ Luật-sư, người lập pháp. Chúa là chủ tịch và Môi se là ủy viên quốc hội. Chúa mặc-khải cho Môi se khắc vào hai tấm bia đá gồm 10 điều. Có 4 điều thuộc về bổn phận của con người (là vật thọ tạo) đối với Ðấng Tạo Hóa) là kính Chúa. Và 6 điều luật còn lại là yêu người, là trách nhiệm của con người đối với con người.
    Môi se là tổ phụ của Khổng Khâu (Tử).

    3. Khổng Tử được sinh ra và lớn lên trong một dòng dõi am tường luật pháp Kính Chúa, Yêu Người.
    Khổng Tử cũng rất được ơn làm Giáo sư, truyền đạt lại trí thức thiên thượng đến với tất cả các tầng lớp mọi người trong xã hội, từ người nghèo bất hạnh cho tới kẻ có quyền lực sang trọng như nhà Vua.
    Khổng Tử thuộc dòng Lê-vi tế-lễ, quan-văn cố-vấn nhà Vua, ngoại giao; trong khi đó Ða-vít thuộc dòng nhà Vua, quan-võ thạo đánh đuổi giặc.

    4. Khổng Tử cũng được Thần Khôn-Ngoan của Chúa cho ơn tiên tri. Quả thật! Quả thật, năm trăm năm (500) trước khi Chúa Jêsus giáng sinh, Khổng Tử đã lập một bàn thờ, tiên tri trước về Chúa Jêsus bị đóng đinh trên thập tự và Ngài sống lại, cả thế giới phải đặt đức tin vào Chúa Jêsus và thờ phượng một Ðức Chúa Trời mà thôi.

    5. Trong tộc phả họ Khổng của tôi, không có một chỗ nào ghi chép và cho phép cầu-xin, nói chuyện và lập ban thờ để thờ bố-mẹ, ông-bà, các-cụ đã qua đời. Rất cấm kỵ việc lên đồng, cúng bái và tạc tượng người qúa cố để tôn thờ.
    Nhưng người Hán rất lắt léo, bỏ bùa, đặt con Rồng để ém-chú trên nóc mái trường, hoặc nhà thờ hầu làm rối loạn tâm-linh, mù-lòa tâm-linh. Khi tâm-linh bị tối-tăm, hướng đi của cuộc sống thiêng liêng đầy ý nghĩa cho chính mình bị mất, gây thương tổn cho gia đình mình, làm băng hoại cộng đồng, tàn phá cả đất-nước và quả thật là kẻ thù của nhân loại.

    6. Giáo trình cụ Khổng soạn và dạy học trò biết cách cầu nguyện thân mật với Thượng Ðế với mục đích mong Chúa soi sáng tâm-linh trước khi vào lớp, học bài hầu có kết qủa.

    Kết luận:
    Những kẻ lợi dụng thương hiệu họ Khổng trên thế gian này chẳng thiếu gì.
    Những kẻ phóng đại, tô màu, bịa chuyện như các bà gìa về gia tộc họ Khổng nhiều ơi là nhiều.
    Những kẻ dựng chuyện vu khống họ Khổng như Nguyễn Nghĩa, đời tôi cũng bị vu khống vô số không kể xiết.
    Bọn Hán gian tâng bốc họ Khổng và mang họ Khổng ra để lòe thiên hạ đã có từ thời cổ và hiện nay Hán tặc dùng họ Khổng như một lá Bùa Hộ Mệnh cho Cộng Sản Tầu vì Mao đã hết thời rồi, cứ để các thầy phù thủy này làm theo mưu kế ấy xem được bao lâu nữa?

    Và cuối cùng với một lời khuyên chân tình tới tác gỉa Trần Ðông Ðức. Chúa Jêsus phán: “Nếu ngươi được cả thế gian mà mất linh-hồn thì có ích chi chăng?”
    Qua bài viết trên, tôi chấm điểm linh hồn của ông đang bị ung thư, có nguy cơ bị diệt vong. Hãy đến với Chúa Jêsus xưng tội, thành tâm ăn năn, mở lòng ra và mời Chúa Jêsus vào để làm Chúa và là Chủ của đời mình.

  • donga says:

    Xin phép được trích dẫn nửa phần kết luận trong bài viết từ trang:

    http://www.bienkhoi.com/so-50/nho-giao.htm

    Khổng Tử có phải là “Thánh nhân” và là “Vạn thế sư biểu” hay không?

    Qua những điều đã trình bày thì Khổng Tử không phải là “thánh nhân”, ông chỉ là một ông thầy tài giỏi với số người theo học ông quá đông (3000 học trò), ông đã nâng cao nền giáo dục, kết quả đã tạo được phần nào sự ổn định trong xã hội cổ đại. Tuy nhiên ông vẫn phạm những lỗi lầm như những người thường, những kẻ không “quân tử”, ông đã vi phạm về chính những điều ông đã dạy người khác!

    Ông có phải là “vạn thế sư biểu” không? Câu trả lời là không! Xã hội Trung Quốc thời Mao đã đạp ông xuống bùn! Người dân sẽ không theo chủ thuyết ông đề xướng, nếu họ biết sự tác hại lâu đời mà nay họ nhận hậu quả. Nếu biết rõ cái mầm “vị kỷ” nảy sinh từ Khổng học, rồi được vun trồng bởi đám Nho gia xu nịnh, biết rõ là Mặc Tử đã đả kích những điều này, thì hậu thế khó có thể phong ông là “vạn thế sư biểu”!

    Ngày nay Trung Quốc muốn mang tên Khổng Tử với Khổng học, cũng như Hoa ngữ phổ biến khắp thế giới để làm gì? Có phải đây là mục đích Hán hóa toàn cầu vì người Hoa quá đông và phân tán khắp thế giới? Đối với Trung Quốc xưa thì “trung quân” nay “trung với đảng”, với dân chúng- đảng- lại muốn tiếp tục chủ trương “văn hóa đàn cừu” bảo sao nghe vậy?

    Các chính thể độc tài luôn lợi dụng bất cứ điều gì để có thể bảo vệ chế độ. Khổng Tử cũng chỉ là nạn nhân như các đấng được các tôn giáo tôn thờ, như Chúa, Ahlah, Phật hay Jesus, v.v… đều đã bị loài người lợi dụng cho mục đích riêng, họ đã giải thích những điều trong kinh điển có lợi cho họ, nhiều khi còn nhân danh thần thánh để tàn sát. Các lãnh tụ dù đã chết cũng không thoát, được tô son đánh phấn cho mục đích chính trị. Tất cả chỉ với mục đích là phục vụ quyền lực, cũng như để thỏa mãn sự tham lam, kỳ thị và kiêu ngạo.

    Vị kỷ là bản thể cố hữu của con người, vị kỷ nếu biết hạn chế có thể sẽ giúp cho văn minh thêm phần phát triển. Tuy nhiên nếu không kiềm chế và để sự vị kỷ tự do bộc phát, thì với lòng tham vô đáy cũng như sự kiêu ngạo lên tới trời, sẽ gây nội loạn trong xã hội, hay với những tác hại vô lường của chiến tranh giữa các quốc gia hay các dân tộc. Thay vì kiến tạo và xây dựng, chiến tranh đã gây nên tàn phá và hủy diệt. Một xã hội với những xáo trộn hay chiến tranh sẽ làm văn minh không phát triển.

    Điều gì có thể giúp cho sự phát triển về văn hóa cũng như văn minh chung? Đối nghịch với “VỊ KỶ” là “VỊ THA”, thay vì chỉ biết nghĩ đến mình, đến dòng họ, đến dân tộc của mình, thì hãy nghĩ đến những người khác, dòng họ khác, dân tộc khác, hãy nghĩ đến đến sự công bằng và bình đẳng cho mọi người. Nho học vẫn còn có giá trị ở câu được chọn lọc là “kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân” .

    Vậy “VỊ THA” có phải là một giải pháp cho từng cá nhân để đưa đến hòa bình và hạnh phúc chung cho nhân loại! Câu trả lời tùy theo từng quan điểm của mỗi người !

  • Dao Cong Khai says:

    Tại sao giai cấp thống trị Tàu và VN quay lại văn hoá Khổng Nho?

    Trong thời kỳ kháng chiến và xây dựng chủ nghĩa CS, giai cấp thống trị Tàu, Việt phải xử dụng chiêu bài chống phong kiến, áp bức, bóc lột, để mỵ dân hầu thâu tóm sự ủng hộ của đại đa số quần chúng.

    Nay thời kỳ đó đã chấm dứt và giai cấp thống trị CS đã thâu tóm toàn bộ quyền hành. Và tất nhiên chính những kẻ trước đây họ ca tụng là giai cấp tiên tiến, là gương mẫu của cách mạng thì nay họ thẳng tay phản bội và tránh né thành phần quần chúng đông đảo nhất đó. Nói chung là đại đa số dân nghèo đói chỉ được những “nhà cách mạng” xử dụng trong thời kỳ hàn vi của mình thôi. Tới khi nắm được chính quyền thì những “nhà cách mạng” CS này trở mặt, bắt tay với tư bản để cùng với tư bản bóc lột giai cấp đã được họ ca tụng là thành trì cách mạng của họ.

    Trong thời kỳ Kháng Chiến cách mạng đó, để làm hài lòng đại đa số giai cấp nghèo đói và bị bóc lột, những “nhà cách mạng” CS đã đưa ra khẩu hiểu tiêu diệt phong kiến, tiêu diệt văn hoá Khổng Tử. Để chứng minh tinh thần cách mạng của mình, họ đã đấu tố giai cấp phú nông, địa chủ; giai cấp quan lại phong kiến. Nhưng tới khi họ trở thành giai cấp thống trị và không còn đối thủ nào cần phải tiêu diệt nữa thì họ biến đổi thành giai cấp tư bản bóc lột. Đối với giai cấp thống trị CS ở VN hiện nay, giai cấp vô sản, nghèo đói là cái gai trước mắt của họ, là kỳ đà cản mũi và là thù địch của chế độ.

    Để xây dựng một hệ thống xã hội phục tùng chế độ độc tài đảng trị đó, không gì tốt hơn là xử dụng lại hệ thống tôn ti trật tự cùng với triết học và văn hoá phong kiến bất bình đẳng thời Khổng Tử. Dù sao nó cũng là một hệ tư tưởng dùng để nô lệ hoá con người làm vật hy sinh cho giai cấp thống trị, một hệ tư tưởng, văn hoá và tập quán đã nhiễm sâu vào đầu óc quần chúng cả ở VN lẫn bên Tàu.

    • Trần Tuân says:

      Anh Khai tâm huyết với đất nước quá, mình cảm phục! Thế nhưng yêu nước mà đánh đồng những giá trị truyền thống với tội “phản quốc” thì mình e là không đúng! Ta ko nên quá tả hay quá hữu. Vấn đề ta cần là dân tộc ta phải đoàn kết, phải có hành xử văn minh! Mà để làm được điều đấy thì ta phải biết yêu thương con người như phương Tây đang giáo dục. Tình yêu thương mà ta nói đó, xét sâu xa chính là chữ Nhân trong đạo Khổng. Đông – Tây gì cũng có điểm chung. Về điều này tôi rất đồng tình với bài của ai đó viết về “Nhân, điểm giao thoa văn hóa Đông – Tây”. You có thể xem và bình luận thêm.
      Nói chung mỗi người có đức tin riêng, cần được tôn trọng! Mình rất thích quan điểm đó của phương Tây!

  • kbc 3505 says:

    Theo tôi nghĩ CSVN cũng chẳng mặn mòi gí cái ông Khổng này đâu, nhưng vì không dám cãi đàn anh nên cứ ù ù cạc cạc. Ngay cả anh China cũng vậy, vì sợ xao trộn trong nước nên muốn dùng chiêu bài chủ nghĩa dân tộc để xoa dịu lòng dân. Cả 2 anh đều là cộng sản vô thần thì có tin gì mấy cái vớ vẩn này.

    kbc3505

  • Một thực tế được chứng minh là những người cs ở TQ và VN rất muốn đề cao Khổng Tử, vì đạo khổng đi đôi chủ nghiã Marx rất là thích hợp. Giải thích theo kiểu lý luận triết học thì dài dòng và theo tôi nghĩ cũng không cần thiết. Có lẽ nói theo các cụ nhà ta hay nói là khá chính xác :”ngưu tầm ngưu, mã tầm mã ” là đúng lắm. Ông Hồ tự xưng là “cha già dân tộc ” và tự ví mình ngang hàng với các Hùng Vương khi ông ta nói với quân đội cs là : “các Vua Hùng có công dựng nước thì bác cháu ta có công giữ nước”. Trong thực tế đang diễn ra ở VN thì phải nói là : ” các cháu đang vâng lời bác để bán nước cho Tàu. Cho nên tôi cũng xin ủng hộ tác giả.

  • Trần Văn Tuân says:

    Bạn Trần Đông Đức cách tân quá nên có vẻ quên mất cội nguồn. Ông bà ta nhờ có đạo Khổng mà tạo được xã hội nền nếp. Chỉ sau này ta mải chiến tranh, quên đi phần giáo dục mà dân Việt ta dần dần đánh mất nền tảng đạo đức tạo dựng cả nghìn năm. Bản thân Khổng Tử không có tội. Khổng Tử không phải của riêng Trung Quốc! Chỉ có người hiểu về Khổng một cách méo mó mới có tội. Chỉ ai ko có cách tiếp cận toàn cầu thì mới nghĩ học theo Khỏng là theo Tàu! Không lẽ bạn “Đắc Nhân Tâm” theo Dale Carnegie thì là bạn theo đuôi Mỹ à?
    Tất nhiên không có đạo giáo nào, chủ thuyết nào có thể tồn tại đến hàng ngàn năm mà không cần phải hiệu đính cả. Đạo Khổng với 2500 năm tồn tại cũng không nằm ngoài quy luật đó! Chúng ta cần đánh giá quá khứ một cách khách quan để vững tiến vào tương lai!
    Xin có vài dòng chia sẻ.

    • Dao Cong Khai says:

      Đồng ý với you là ông bà mình nhờ có đạo Khổng mà tạo được một xã hội nền nếp. Nếu không có văn hoá Tàu thì dân VN vẫn còn là một lũ mọi rợ; chính nhờ văn hoá Tàu và đạo Khổng nên dân VN mới vươn mình lên tách khỏi cuộc sống bộ lạc, có ý thức quốc gia, yêu nước và dựng nước để trở nên hùng mạnh và bảo vệ bờ cõi chống lại nạn xâm lăng và đồng hoá của Tàu.

      Nói đúng hơn là người, tổ tiên ta biết xử dụng đạo Khổng và văn hoá Tàu để chiến đấu chống lại Tàu và lập quốc. Tuy nhiên, khi dân VN bị thấm nhuần cái văn hoá của Tàu thì nó có cái lợi và có những cái hại. Cái hại trước tiên là cái gì mình cũng làm giống thằng Tàu, từ những cái tốt cho tới cái xấu.

      Khi Tàu nó chịu mở cửa để buôn bán và tiếp xúc với văn hoá Tây Phương thì đất nước nó mới phát triển được. Tại sao văn hoá Tàu không giúp nó phát triển để tiến bộ như Tây Phương? Lý do là vì cái thời đại Khổng Tử đó bây giờ hết hiệu nghiệm rồi. Người ta đi xe hơi chứ đâu còn đi xe ngựa như ngày xưa nữa…

      Chính thằng Tàu nó còn phải thay đổi chính nó để nó có thể theo kịp văn minh Tây Phương, vậy mà dân VN tại sao còn bàn luận văn hoá Tàu tốt hay xấu, cần thiết hay không đối với mình nữa? Hồi đó VN không giao thông và khoa học còn phôi thai, VN không được tiếp xúc với văn hoá Tây Phương, nên chỉ có văn hoá Tàu. Giờ đây, chúng ta có quyền chọn lựa; tuỳ thôi, quý vị khoái văn hoá Tàu thì cứ việc theo.

      Còn những người không thích cách sống phong kiến, phân biệt giai cấp, và đạo đức giả kiểu đó thì để cho người ta theo cái văn hoá tự do mà người ta muốn lựa chọn. Giờ đây mà mang văn hoá Khổng Tử ra dạy học sinh trung học thì tụi nó nghe chơi, giống như để hiểu lịch sử thôi, chứ nói người ta theo cái văn hoá phong kiến, trưởng giả và kỳ thị giai cấp đó thì không ai dám theo đâu.

      Theo cái văn hoá đó thì nam nữ thọ thọ bất thân, trai gái nắm tay nhau là ăn đòn đó. Văn hoá đó chỉ có mấy thằng giầu có, quan lại và giai cấp trưởng giả mới được quyền sống tự do, và bọn đó muốn cưới bao nhiêu vợ cũng được, còn dân đen thì không có quyền gì trong xã hội cả, chỉ có quyền được làm nô lệ cho giai cấp thống trị.

      Thời buổi này mà đem văn hoá Khổng Tử ra mà tán gái thì đĩ nó ôm quần nó chạy… Thời đại này mọi người đều bình đẳng, chứ không còn “tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử” nữa. Hết cái thời bộ lạc Giao Chỉ (cần đến văn minh của Tàu) ngày xưa rồi. Mình sống phải biết vươn lên, tìm những giá trị bình đẳng và nhân phẩm con người mà sống, đâu thể nào áp đặt những tư tưởng bất công và nô lệ kiểu đó như là lý tưởng của xã hội được.

      Tàu nó văn minh tới thế kỷ 10 là nó đứng lại một chỗ tới giờ này, tự nhiên mình sống thế kỷ 21 lại chọn cái mốc thế kỷ thứ 10 thời nhà Hán, nhà Đường, theo nó.

      • Đất Nước Đại Nam says:

        Rất đồng ý với ý kiến trên đây của bạn Dao Cong Khai.
        Đây là cái nhìn mà công dân Việt Nam hiện đại cần có để cộng đồng, đất nước có thể ngóc đầu lên được.

  • Thằng Cụi says:

    Trung Quốc muốn làm anh cả , trước tiên phải tạo huy tính bằng cách :cho Tây Tạng tự trị…( TQ cần phải giúp Tây Tạng trở thành TRUNG TÂM PHẬT GIÁO THẾ GIỚI ).
    ( MUỐN LÀM CHỦ THẾ GIỚI TA PHẢI MỞ RỘNG TẤM LÒNG LỚN HỚN CẢ THẾ GIỚI )

  • Thích Nói Thẳng says:

    Theo như Trần Đông Đức, tất cả các thư tịch, sách viết bắng chữ Hán (chữ Tầu) do người Việt nam từ thời Hùng vương đến nay viết nên đốt hết, vì đó là thứ chữ của Khổng tử, của Tầu. Các đến chùa miếu mạo, có chữ Tầu nên phá hết, đập hết.

    Việt nam thuộc về VN, Khu Văn Miếu Hà nội nên giật bom cho tành bành, khỏi nhìn thấy cho đỡ ngứa mắt !

    Có phải ý như vậy chăng?

  • maison says:

    Vài câu nói của ông Khổng Tử và đệ tử: chứng tỏ sự tôn trọng ý chí của kẻ khác cũng như giữ sự hoài nghi khi tiếp xúc với đám đông, đồng thời ca tụng sự học hỏi và tìm đến các phương tiện tốt nhất khi làm việc.

    1) Đối với người được nhiều người ưa cũng cần xét lại. Đối với kẻ bị nhiều người ghét cũng cần phải xét lại.

    2) Ba quân có thể cướp được quan soái vậy, chớ kẻ thất phu không thể cướp được chí nó vậy.

    3)Người quân tử có ba điều phải nghĩ không thể không biết là: nhỏ mà chẳng học, lớn không làm gì được. Già mà không dạy người thì chết không ai nhớ. Lúc khá không bố thí thì khi nghèo túng không ai cho.

    4) Người thợ muốn làm cho khéo, trước hết phải có đồ dùng tốt.
    [Khổng Tử]

    Người giỏi làm ruộng không vì lụt, hạn mà không cày, kẻ giỏi nghề buôn không vì gẫy vốn mà không bán, người sĩ quân tử không vì nghèo túng mà bỏ bê đạo đức.
    [Tuân Tử]

    Cây có vun bón thì gốc rễ mới vững, cành lá mới tốt, mới có thể làm rường cột được. Nước có khai xẻ thì nguồn lạch mới dài, mới tưới ra đây đó. Người có nuôi dạy thì chí khí mới lớn , kiến thức mới sáng mới thành được được con người trung nghĩa
    [Cảnh Hành Lục]

    Chim cùng thì mổ , thú cùng thì mổ, người cùng thì dối, ngựa cùng thì đá. Từ xưa đến nay chưa có ai làm cho kẻ dưới bị cùng mà tránh được nguy bao giờ cả
    [Nhan Hồi]

    Cách ăn ở đời hễ cái gì mình muốn hãy nên làm cho người, làm gì không thành thì hãy xét lại nơi mình trước.
    [Sách Tính Lý]

    • maison says:

      Chim cùng thì mổ , thú cùng thì cắn , người cùng thì dối, ngựa cùng thì đá. Từ xưa đến nay chưa có ai làm cho kẻ dưới bị cùng mà tránh được nguy bao giờ cả
      [Nhan Hồi]

  • Dân Đen says:

    Xin được giới thiệu một bài viết hay, bổ ích về văn hóa Tàu để tham khảo.

    Thực ra dân tộc Trung Hoa cũng thuộc loại có nội lực, trí tuệ thâm sâu, nhưng tâm đức tối tăm nên vận số không mấy sáng sủa.

    http://www.gocnhinalan.com/bai-cua-khach/ke-si-va-lanh-dao-qua-lich-su.html

  • says:

    Thuyết của chế độ cs hiện nay bị cùng quẫn hết lực hấp dẫn nhân dân …vì đã chứng minh qua thời gian mà chế độ cs khắp thế giới tồn tại …người dân đã bị chế độ cs phản bội, khi thắng thế độc quyền chỉ biết cai trị dân chúng và tước đoạt của cải ” CTCTN – CCRĐ – NVGP, ở VN ” của thời HCM & CMVHVS của Mao trạch Đông ….đập CHÙA CHIỀNG phá MIẾU MẠO do xài chủ thuyết mác VÔ THẦN ,VÔ SẢN ,VÔ NHÂN ĐẠO …nay chủ thuyết cs đã hết thời nên tìm đường lếu láo đễ gọi là ” sáng tạo lý luận qua từng thời kỳ CM ” dưới các chiêu bài vô hồn vô nghĩa như con kiến mà leo cành đa ….Đừng tin những gì cs nói …mà hãy nhìn kỹ cs đã hành động gần một thế kỹ vừa qua trên toàn thế giới … tất cả bằng lý luận ngông cuồng là : đấu tranh gia cấp tạo ra cảnh ” ĐẤU TỐ” trong từng gia đình gây cảnh nồi da nấu thịt ..đã xảy ra trên các nước được gọi là PHE XHCN từ ÂU sang Á …cs vẽ ra chủ thuyết gá lắp văn hóa đễ trục lợi cá nhân phe nhóm cả chính trị lẫn kinh tế …nên cs VN bán đứng tài nguyên QG ,bán biên giới biển đảo cho Trung cọng xem nhân dân và đối xử như gia đình ông ĐOÀN VĂN VƯƠN – ĐIẾU CÀY -CÙ HUY HÀ VŨ – Bà BA SƯƠNG và tất cả dân oan khắp nước VN …Trung cọng thì có Ô KHẢM – TÂN CƯƠNG – TÂY TẠNG v v & v v…

  • Trần Hữu Cách says:

    Đồng ý với tác giả trong chủ ý đưa vấn đề Khổng Tử ra trước dư luận Việt Nam. Chúng ta cần phải hiểu kỹ về nó, trước khi có ai đó trong chính quyền hiện thời nghe lời đề nghị của ông Tập Cận Bình trong chuyến thăm mới đây, để rồi sẽ xây nhiều Viện Khổng Tử trên khắp nước Việt Nam.

    (Tôi e rằng trong năm tới nhà nước Việt Nam sẽ không dám không nghe lời ông Tập, nhưng chắc không đến nỗi dành 30 triệu USD cho mỗi một “Viện Khổng Tử Cao Cấp”!)

  • Vincent Lee says:

    Từ lúc con người thành lập xã hội hay những trung tâm tụ tập đông người, sự cạnh tranh và muốn chiếm đoạt và sở hửu vật chất đã tạo ra sự rối loạn trong xã hội. Nhiều đầu óc thông thái đã cố đặt ra những quy luật để cho những mâu thuẩn được hài hòa. Trong xã hội của Trung Quốc, những mâu thuẩn lại còn nhiều hơn. Do đó, quốc gia này đã sản xuất ra những nhà tư tưởng như Tần Thủy Hoàng, Khổng Tử, rồi đến Mao Trạch Đông (những tư tưởng đã thành công áp đặt luật lệ lên xã hội TC)…. Tần Thủy Hoàng chủ trương giết sạch những mâu thuẩn chống đối đã không giải quyết được gì. Đến khi lý thuyết Khổng Tử ra đời. Thuyết này chủ trương giáo dục (tẩy nảo) con người để họ tuân theo quy luật của xã hội Trung Quốc vì ông ta thấy Tần Thủy Hoàng đã thất bại quá rỏ. Chính sách tầy nảo này tương đối thành công hơn vì nó ít tàn bạo rỏ rệt hơn (không có nghỉa là không tàn bạo hơn). Nhưng lý thuyết này đã làm ngu dân và kéo dài những triều đại phong kiến thiếu văn minh (Quân xữ thần tử, thần bất tử bất trung!). Đến Mao Trạch Đông, TC đi trở lại chủ nghỉa của Tần Thủy Hoàng: Sức mạnh đến từ họng súng!. Và nó cũng đã chết đi nhanh chóng. Ngày nay, chủ nghỉa của TC là chủ nghỉa bành trướng đế quốc để có đủ cái ăn cái mặt của 1,3 tỉ người dân: có nghỉa là cướp giựt. Họ thấy sự chống đối của các quốc gia lân bang, TC trở lại với chủ nghỉa “Khổng Giáo” để tẩy nảo những người chống đối. Có nghỉa: “tao giết mày, mày không để tao giết là không trung thành”. Không có gì mới mẻ. Những người cai trị người Trung Quốc theo cái kiểu không khoa học và tàn bạo nên những mức độ của người dân TC không cao lắm. Họ lấy bạo động làm phương tiện để hành xữ! Chúng ta không ngạc nhiên TC dùng chủ thuyết của Khổng Tử đi tẩy nảo dân thế giới, nhất là những người có tư tưởng và giáo dục thấp. Đối với những người Mỹ và Âu Châu: Khổng Tử là stupid man!

*******************************************************************************
  • Nguyễn Nghĩa . says:

    Khổng Tử còn là 1 người không có nhân đức.

    Khi còn làm thầy giáo thường, số lượng học sinh của Khổng Tử kém số lượng học sinh của 1 thầy giáo khác cùng địa phương.

    Hơn nữa người thầy “cạnh tranh” của Khổng Tử lại dùng chiêu chiêu nạp các học trò của Khổng Tử sang bên trường của mình học .
    Kết quả là học trò của Khổng Tử bỏ đi gần hết.

    Sau này, khi được làm Thừa tướng, Khổng Tử đã trả thù 1 cách hèn hạ vô đức : ra lệnh giết người thầy giỏi hơn mình kia, và gọi người thầy này là tiểu nhân, bỉ ổi, đốn mạt…

    Khổng Tử là người hẹp lượng, không xứng làm thầy giáo đức độ cho muôn đời.

    Học thuyết của ông ta chỉ giúp cho bạo quyền bền vững, mà chẳng có gì sâu xa cả.

    Tôi xin ủng hộ tác giả .

    Nguyễn Nghĩa.

*******************************************************************************

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s