Nhân ngày giỗ cụ Trần Văn Hương: Cụ Hương Miền Nam

Thưa Quý vị,

Cụ Trần Văn Hương mất ngày 27 tháng 1 năm 1982 tại Sài Gòn. Cụ mất đi để lại cho chúng ta nhiều tiếc nuối. Hôm nay nhân ngày lễ tưởng niệm Cụ, tôi xin chia xẻ vài suy nghĩ về Cụ:

Về sự nghiệp chánh trị

Cụ Trần văn Hương đã hai lần được mời và bổ nhiệm đảm trách chức vụ Ðô Trưởng Saigon, đây là chức vụ đứng đầu quán xuyến điều hành bộ máy hành chánh thủ đô, bảo tồn bộ mặt của thể chế Việt Nam Cộng hòa đang trong giai đoạn củng cố xây  dựng và phát triển với những khó khăn chồng chất về mọi mặt.

– Lần đầu vào năm 1955 sau khi Hiệp định Genève chia hai đất nước VN được ký kết, do cố Thủ Tướng Ngô Đình Diệm;

– Lần thứ hai,, sau khi chánh quyền Ngô Đình Diệm bị lật đổ vào năm 1963, cụ Trần Văn Hương lại được bổ nhiệm Ðô Trưởng Sài Gòn .

Tháng 11 năm 1964, cụ Trần Văn Hương được Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu bổ nhiệm làm Thủ Tướng Chánh Phủ và lập nội các.

Năm 1971, cùng đứng tên trong liên danh Nguyễn Văn Thiệu, cụ Trần Văn Hương đã đắc cử Phó Tổng Thống VNCH và đến 21/4/1975, sau khi Nguyễn Văn Thiệu từ chức, cụ Trần Văn Hương đã đãm nhiệm chức Tổng Thống VNCH trong thời gian ngắn ngủi 7 ngày và trao quyền lại cho Tướng Dương Văn Minh đầu hàng Cọng sản.

Qua các tình huống được liên tiếp giao phó vào các chức vụ hàng đầu kể trên, xét ra, không phải thinh không mà cụ Trần Văn Hương đã được chiếu cố như vậy. Trong bối cảnh chánh trị miền Nam, cụ Trần Văn Hương đã lần lượt dấn thân vào sinh hoạt chánh trị đại chúng với danh nghĩa là một nhân sĩ miền Nam do nhu cầu của đất nước, có thể kể:

– Việc thành lập Đảng Phục Hưng nhưng thực tế, không có nhân sự và phương tiện hệ thống hóa cơ cấu đảng, trong bối cảnh chánh, trị phần lớn các đảng phái hiện tồn còn với tính cách là đảng cách mạng, sinh hoạt thích ứng với nhu cầu đảo chánh, lật đổ, chưa đạt điều kiện hoạt động đấu tranh đối lập nghị trường như cố Giáo sư Nguyễn văn Bông chánh thức phác họa soi sáng về sau qua bài phát biểu tại Ðại học Luật khoa.

– Việc cùng 17 nhân sĩ hình thành Nhóm Caravelle, để phải chịu cảnh tù đày ngoài Côn Đảo.

– Việc phải chọn giải pháp vận dụng hậu thuẫn quần chúng miền Nam, cùng đứng chung liên danh với Nguyễn Văn Thiệu trong kỳ bầu cử Tổng Thống sau khi đã ở trong vị thế đối lập để tạo một lối thoát tích cực cho đất nước.

Về mẫu con người và phong cách nhân sĩ miền Nam

Nhân cách con người miền Nam: Trong hoàn cảnh tù đày ngoài Côn đảo, cụ Trần văn Hương đã kiên trì nhận chịu xem thường những thiếu thốn và ràng buộc vật chất trong khi giữ vững tinh thần qua câu thơ bất hủ biểu tỏ thái độ bình thản bộc trực sắc thái miền Nam qua câu thơ bất hủ để đời ghi trong tập thơ “Lao trung lãnh vận” đọc lên ai cũng thấy thương cho ông già trong cảnh tù đày:

“Ngồi buồn gải háng, dái lăn tăn”

Tính can trường về nhân cách của con người miền Nam của cụ Trần Văn Hương còn được biểu lộ qua sự kiên trì dấn thân, không bỏ cuộc, mà trái lại, vẫn chấp nhận trách vụ được giao phó tiếp đó do nhu cầu của tình hình đất nước.

Phong cách xử lý tình huống trong sáng của con người miền Nam: Đảm nhiệm chức vụ Tổng Thống VNCH sau khi Nguyễn Văn Thiệu từ chức, cụ Trần Văn Hương đã vì quyền lợi đất nước thực hiện thủ tục trao quyền cho Tướng Dương văn Minh, nhưng vẩn tôn trong quy định của Hiến pháp Việt Nam Cọng hòa qua việc triệu tập buổi họp khoáng đại lấy quyết định của Quốc Hội. Nhân dịp này, cụ Trần Văn Hương đã có những lời phát biểu sâu sắc xác định lập trường giữ vững căn bản pháp lý của quyền lực trên cơ sở Hiến pháp. Với đôi chút mỉa mai về Tướng Dương Văn Minh, cố Trần Văn Hương đã xác định quyền lực lãnh đạo quốc gia “không phải là cái khăn mouchoir”, “đây không phải là một tờ giấy bạc từ trong tay tôi, tôi móc ra đưa cho Ðại tướng”.

Vô cùng tiếc nuối, do trùng hợp với một sinh hoạt cộng đồng đã sắp xếp trước nên không đến dự buổi lễ giổ tại San Jose được, tôi là Mai Thanh Truyết, xin cùng ban tổ chức và quý anh chị tham dự chia xẻ một số cảm nghĩ soi sáng ghi trên về cụ Trần Văn Hương cùng phát huy niềm tự hào về một nhân sĩ miền Nam để cùng nắm tay nhau xông tới nhằm đúng mục tiêu đấu tranh diệt Cọng sản bạo tàn trên đất nước Việt Nam thân yêu.

Thưa Quý vị,

Mỗi năm, nhân mùa Tết đến, hình ảnh Cụ Hương lại về, hình ảnh cúa một ông Già gân miền Nam, bình dị, nhẹ nhàng nhưng rất dứt khóat trong quyết định và hành động.

Cụ Hương đã sống trọn vẹn cho Đất và Nước, từ buổi giao thời sau thời thực dân cho đến Đệ nhứt và Đệ nhị Cộng hòa. Cụ sống và thể hiện tròn trách nhiệm của người con Việt trong những giai đoạn nghiệt ngã nhứt của đất nước.

Ngay từ thuở thiếu thời và xuân thời, làm giáo viên, rồi làm Đô trưởng, Cụ luôn bình dị với chiếc áo sơ mi trắng, chiếc quần kaki xanh bên cạnh chiếc xe đạp củ kỹ. Nhiều đối thủ chánh trị Bắc kỳ và Trung kỳ đàm tiếu rằng hành động của Cụ nhằm mục đích làm dáng, phô trương tánh liêm khiết và che mắt thiên hạ. Nhưng Cụ chẳng cần cải chánh, vì con đường Cụ đi…thẳng băng. Đó là con đường phục vụ dân tộc bằng tất cả tâm và sức của mình.

Cụ không cần được xưng tụng là…kẽ sĩ Nam kỳ. Cụ cũng không màn đến danh lợi, vật chất…và khi nào thấy không còn có thể hợp tác được với “chánh quyền” ở thời điểm nào đó …Cụ ngang nhiên phủi áo ra đi, chấp nhận ngồi tù hay bị trù dập.

Trong giai đoạn cuối cùng của Việt Nam Cộng hòa, cũng có nhiều người trách Cụ tại sao ham quyền cao chức trọng mà nhận lãnh nhiệm vụ Tổng thống hiến định khi cựu Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu thoái vị. Đứng trước cơn hồng thủy của dân tộc, tôi cho rằng đây là một động can đảm nhứt của Cụ, nghĩa là chấp nhận hy sinh sanh mạng cá nhân để hy vọng mưu tìm một lối thoát cho quê hương.

Và hành động của Kẽ sĩ Nam kỳ cuối cùng của Cụ là không chấp nhận quyền công dân do bạo quyền trao trả khi mà Quân Dân Cán Chánh còn kẹt trong lao tù cộng sản.

Xin đan cử một vài ước muốn cuối đời của Cụ:

• Ước nguyền của Cụ Hương vào năm 1974 là cố gắng xây dựng Đại học Long Hồ tại Vĩnh Long. Nhiều giáo sư gốc gác địa phương được mời phụ trách chức vị Viện trưởng như GS NVT, GS TKN…nhưng việc thực hiện không thành vì những biến động thời cuộc dồn dập trong giai đoạn nầy. Có lẽ đây là một tiếc nuối của Cụ nhiều nhứt.

• Khi Cụ qua đời, đám tang được tổ chức tại nhà do chánh phủ Việt Nam Cộng Hòa cấp trong hẽm 210 đường Phan Thanh Giản bên cạnh trường Marie Curi. Có một sự kiện thú vị cũng cần nên kể ra nơi đây nhân ngày giỗ cũa Cụ. Số là anh con trai trưởng của Cụ là Thượng tá CS đi ra phường để xin phép mua một cai hòm quốc doanh, nhưng bị người tài xế trung thành của Cụ chận ngang, và anh nầy chạy vào Chợ Lớn mua một cổ quan tài gỗ với giá 10.000 Đồng (tiền VC bấy giờ). Anh Tàu nghe nói là mua cho Tổng thống VNCH cho nên bớt xuống còn 5.000 mà thôi.

• Một trong những ước nguyền của Cụ là khi chết được chôn ở Nghĩa trang Quân Đội với lễ nghi quân cách của một binh nhì; nhưng việc nầy cũng không thành. Tuy nhiên một an ủi cho Cụ là Cụ được hỏa táng tại Lò thiêu Thủ Đức, xéo bên cạnh bức tượng Tiếc Thương, trước sự hiện diện đông đủ của học trò cùng hầu hết thân hào nhân sĩ miền Nam không quản ngại mạng lưới công an chằng chịt chung quanh lò thiêu.

Hôm nay, nhân ngày giỗ Cụ Trần Văn Hương, cúi xin đốt một nén hương lòng tưởng niệm một người con Việt chân chánh miền Nam.

Tuổi trẻ miền Nam chắc chắn sẽ tiếp nối bước đường Cụ đi và chắc chắn sẽ thành công trong công cuộc dành lại quê hương từ tay bạo quyền.

Thành kính mong Cụ phò hộ cho Tuổi Trẻ miền Nam.

TS. Mai Thanh Truyết
Người con Việt miền Nam

Cựu Tổng Thống Trần Văn Hương không chịu di tản

Trong ngày 29 tháng 4, dù rất bận rộn trong việc di tản hàng chục ngàn người Mỹ và người tị nạn VN, Đại sứ Martin cũng đã tìm cách đến gặp cụ Trần Văn Hương, cựu Tổng Thống VNCH tại phủ Phó Tổng Thống trên đường Công Lý lần chót.

Theo GS Nguyễn ngọc An, bạn thâm giao của cụ Hương thì cuộc gặp gỡ nầy đã diễn ra như sau :

«Cũng ngày đó, 29 tháng 4 năm 1975, đại sứ Hoa Kỳ, ông Martin đến tư dinh đường Công Lý với một tham vụ sứ quán nói tiếng Pháp. Đại khái đại sứ nói :

«Thưa Tổng Thống, tình trạng hiện nay rất nguy hiểm. Nhơn danh chính phủ Hoa Kỳ, chúng tôi đến mời Tổng Thống rời khỏi nước, đi đến bất cứ xứ nào, ngày giờ nào với phương tiện nào mà Tổng Thống muốn. Chính phủ chúng tôi cam kết bảo đảm cho Ngài một đời sống xứng đáng với cương vị Tổng Thống cho đến ngày TT trăm tuổi già»

Tổng Thống Trần Văn Hương mĩm cười trả lời :

«Thưa Ngài đại sứ, tôi biết tình trạng hiện nay rất là nguy hiểm. Đã đến đỗi như vậy, Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó. Nay ông đại sứ đến mời tôi ly hương, tôi rất cám ơn Ông đại sứ. Nhưng tôi đã suy nghĩ và quyết định dứt khoát ở lại nước tôi. Tôi cũng dư biết Cộng Sản vào được Saigon, bao nhiêu đau khổ nhục nhã sẽ trút xuống đầu dân chúng miền Nam. Tôi là người lãnh đạo đứng hàng đầu của họ, tôi tình nguyện ở lại để chia xẻ với họ một phần nào niềm đau đớn tủi nhục, nổi thống khổ của người dân mất nước. Cám ơn ông Đại sứ đã đến viếng tôi.»

Khi nghe câu «Les États-Unis ont aussi leur part de responsabilités (Hoa Kỳ cũng có phần trách nhiệm trong đó), đại sứ Martin giựt mình nhìn trân trân ông Trần Văn Hương. Năm 1980, ông Hương thuật lại với tôi: “Dứt câu chuyện, on se sépare sans même se serrer la main» (GS Nguyễn Ngọc An. Cụ Trần Văn Hương, đăng trên Thời Luận không rõ ngày)

Cựu đại úy Nguyễn Văn Nhựt, sĩ quan tùy viên của phó Tổng Thống Trần Văn Hương cho người viết biết vào những ngày tháng cuối cùng trong tháng 4 ,1975, cụ Trần Văn Hương đã nói với anh em phục vụ tại phủ Phó Tổng Thống rằng:«Thấy các em còn trẻ tuổi mà phải chịu hy sinh gian khổ vì chiến tranh, qua rất thương, nhưng số phận của đất nước mình là như vậy, mình phải đánh cho tới cùng »

Sau khi bàn giao chức vụ TT cho Dương Văn Minh, tối 28 tháng tư, cụ Trần Văn Hương đã dọn ngay về tư gia ở trong hẻm đường Phan Thanh Giản. Tuy nhiên, sáng hôm sau, ngày 29 tháng tư, cụ phải trở lại dinh Phó Tổng Thống ở đường Công Lý một lần cuối để tiếp kiến đại sứ Martin khi Martin đên từ giã cụ.

Trong một cuộc tiếp xúc với BS Nguyễn Lưu Viên, cựu Phó Thủ Tướng VNCH, tại Westminster vào cuối 2ợ, BSViên có cho người viết biết rằng vào sáng ngày 29 tháng 4 năm 1975, ông và bà Trần Văn Văn có đến thăm cụ Trần Văn Hương một lần cuối và cụ Hương đã nói với hai người rằng hai vị đại sứ Pháp và Hoa Kỳ có đến mời ông đi tị nạn, nhưng ông đã từ chối lời mời của họ.

Vào năm 1978, khi Việt Cộng trả lại «quyền công dân cho Dương Văn Minh, các anh em đang bị tù học tập cải tạo đều bị đi xem hình ảnh và phim chiếu lại cảnh cựu «Tổng Thống» Dương Văn Minh đang hồ hỡi hân hoan đi bầu Quốc Hội «đảng cử dân bầu » của Cộng Sản.

Cụ Trần Văn Hương cũng được CS trả lại quyền công dân, nhưng cụ đã từ chối. Cựu Tổng Thống VNCH Trần Văn Hương đã gởi bức thư sau đây đến cấp lãnh đạo chính quyền CS :

«…Hiện nay vẫn còn có mấy trăm ngàn nhơn viên chế độ cũ, cả văn lẫn võ, từ Phó Thủ tướng đến Tổng bộ trưởng,các tướng lãnh, quân nhân công chức các cấp, các chính trị gia, các vị lãnh đạo tôn giáo, đảng phái, đang bị tập trung cải tạo, rĩ tai thì ngắn hạn mà cho đến nay vẫn chưa thấy về.

Tôi là người đứng đầu hàng lãnh đạo chánh phủ VNCH, xin lãnh hết trách nhiệm một mình. Tôi xin chánh phủ mới thả họ về hết, vì họ là những người chỉ biết thừa hành mạng lệnh cấp trên, họ không có tội gì cả. Tôi xin chánh phủ mới tha họ về sum họp với vợ con, còn lo làm ăn xây dựng đất nước.

Chừng nào những người tập trung cải tạo được về hết, chừng nào họ nhận được đầy đủ quyền công dân, chừng đó, tôi sẽ là người cuối cùng, sau họ, nhận quyền công dân cho cá nhân tôi»

Cụ Trần Văn Hương không hề nhận quyền công dân của Cộng Sản và cho đến khi từ trần vào năm 1981 thì cụ vẫn còn là công dân của Việt Nam Cộng Hòa.

Trần Đông Phong
Việt Nam Cộng Hòa, 10 ngày cuối cùng.– California : Nam Việt, 2006, tr. 352-355)

Việt Thức

( Tân Sơn Hòa chuyển )

www.haingoaiphiemdam.com/

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

4 Responses to Nhân ngày giỗ cụ Trần Văn Hương: Cụ Hương Miền Nam

  1. Chào Hoàng Kỳ đầu năm Nhâm Thìn
    Posted on 22/01/2012 by Lê Thy
    Kính thưa các bạn hữu của BVCV,

    Như thông lệ từ khi “đi lại” trên mạng ảo, đêm Giao-thừa nào Lê Thy cũng mời mọi người cùng Lê Thy hát bản quốc ca VNCH và chào lá Hoàng Kỳ của tất cả những ai còn có lòng hoài niệm về một thể-chế dù không tồn tại trên chính-trường quôc-tế nhưng vẫn sáng rực với ngọn Cờ Vàng ngạo nghễ trong lòng mọi người.

    Những năm trước đây, Lê Thy vô cùng cảm động khi có bạn bè báo cho biết việc làm của Lê Thy rất được hoan nghênh. Có một người bạn ngay đêm Giao-thừa năm 2009 đã từ VN phone cho Lê Thy báo rằng : tụi tui vừa nhậu, vừa mở BVCV ra xem, thấy video clip của bà làm. Khi nghe quốc ca của VNCH trỗi dậy, không ai bảo ai đều bỏ bàn tiệc đứng dậy nghiêm chỉnh chào lá Cờ Vàng.

    Lê Thy hy-vọng việc làm nhỏ nhoi không đáng kể này có thể góp phần vào việc Bảo Vệ lá Cờ Vàng thiêng liêng của chúng ta vì ít nhất mỗi năm mọi người đều có dịp trân trọng chào Lá Quốc Kỳ của một thể-chế đã một thời giúp chúng ta cơm no, áo ấm.. Và cũng là một dịp để mặc niệm những người đã nằm xuống hy sinh thân xác hoặc mất một phần thân thể để bảo vệ Lá Cờ Vàng này.

    Thân kính chúc quý vị và các bạn một Năm Mới bình-an và mãi mãi vững niềm tin vào một sự đổi đời sẽ đến trên quê hương đau khổ của chúng ta.

    Lê Thy

    Nguồn:http://baovecovang.wordpress.com

    • Anh Toàn,

      Post này hay lắm! Và hkbt cũng rất là bất ngờ khi thấy anh post bài này ở đây (không biết anh có dụng ý gì không? :-)).

      hkbt không hiểu tại sao chị Lê Thy lại viết là “chào Hoàng Kỳ đầu năm” mà không viết là “chào Cờ Vàng đầu năm”? Mặc dù là “Hoàng Kỳ” có nghĩa là “Cờ Vàng”, nhưng nó có thể trùng tên thật ngoài đời của người khác; trong khi đó đâu có ai dùng hai chữ “Cờ Vàng” để làm tên thật của mình đâu. Thêm nữa nếu viết là “chào cờ Vàng đầu năm”(thuần Việt) thì dễ nghe hơn là “chào Hoàng Kỳ đầu năm” (pha trộn Hán Việt và Việt) chứ !

      Một điều nữa, tuy chính phủ VNCH không còn nữa, nhưng người dân VNCH vẫn còn, và họ đã có một hậu phương rất lớn ở hải ngoại, trãi rộng gần như là khắp năm châu trên trái đất này. Mà hể người dân VNCH – tức là người Việt Quốc Gia- còn thì lá Cờ Vàng còn. Cuộc chiến Quốc Cộng chưa chấm dứt ! Ngày hôm nay, Việt cộng đã đánh mất niềm tin của người dân, đang trên đường tự sát. Một khi mà Việt cộng sụp đổ thì Cờ Vàng sẽ lại tung bay trên khắp bầu trời Việt Nam.

      Cố TT Ngô Đình Diệm tuy không còn nữa, nhưng cái tinh thần, và những kế sách của ông và ông cố vấn Ngô Đình Nhu đã từng thực hiện vẫn còn giá trị, nhất là chương trình “Người Cày Có Ruộng”. Ngô Đình Diệm rồi cũng sẽ như vua Quang Trung, sẽ được toàn dân VN xây lăng miếu và tạc tượng để tri ân công lao khai sáng ra nền Cộng Hòa Nhân Bản đầu tiên trong lịch sử nước nhà, đem lại thanh bình và cơm no áo ấm cho một nữa nước Việt Nam sau những ngày khói lửa của thế chiến thứ hai.

      Người công giáo thấy thánh giá thì nghĩ tới chúa Jesu. Còn người Việt Quốc Gia nhìn thấy cờ Vàng thì nghĩ ngay đến 5 chữ Nhân Lễ Nghĩa Trí Tín. Bởi vậy, chào cờ Vàng mỗi khi có dịp, không cần phải đợi đến giao thừa. Đúng ra là chúng ta nên duy trì nề nếp chào cờ vào mỗi sáng thứ Hai như trước 1975 vậy.

      • Anh Hoàng Kỳ Bắc Tiến ,
        Lần đầu tôi vào trang http://baovecovang.wordpress.com và cũng mới biết chị Lê Thy.
        Thấy tựa bài “lạ” trùng tên Anh , nội dung “có lòng hoài niệm về một thể-chế dù không tồn tại trên chính-trường quốc-tế (…) ” cùng với Video clip : http://www.youtube.com/watch?v=4ErvqvRPI-g&feature=player_embedded , nên tha về cho bạn đọc nào thích thì đọc không thì thôi vậy , không có ý gì cả .
        Riêng tôi , 9 cái mùa Xuân Thanh Bình Thịnh Trị (1954-1963) của Đồng Bào VIỆT NAM ở Miền Nam VN (kể cả hơn 1 triệu người Miền Bắc) , dưới thời Chí Sĩ NGÔ ĐÌNH DIỆM là Vị Tổng Thống (Nguyên Thủ Quốc Gia) đầu tiên của Chính phủ VNCH tuy ngắn ngủi !!! Nhưng luôn khắc ghi trong tâm khảm , chết mang theo chứ không bao giờ tìm lại được một lần nữa trên mãnh đất quê hương thân yêu có tên VIỆT NAM anh ạ !

      • Anh Toàn,

        hkbt hỏi vì tưởng anh quen với chị Lê Thy thôi chứ không có gì. Vậy chắc là anh thuộc thế hệ chị Lê Thy và nhạc sĩ Trần Thiện Thanh rồi (thế hệ 1944- 1946).

        Trang “Bảo Vệ Cờ Vàng” của chị Lê Thy có nhiều sách vở để đọc lắm. Nó là một tủ sách online khổng lồ đó. Có sách “Thép Đen” của anh Biệt Kích Đặng Chí Bình nữa, và sách hồi ký của Nguyễn Văn Minh viết về cố TT Ngô Đình Diệm hay lắm. Nếu rãnh rang thì nên đọc hai sách này cho biết.

        Cũng nhờ một chút phúc đức mà đ/b miền Nam đã may mắn hơn đ/b miền Bắc, được hưởng 9 năm hạnh phúc tuyệt vời đúng nghĩa với Tự Do No Ấm thời cố TT Diệm. Dân chủ thời TT Diệm hơn xa dân chủ ở Mỹ này nhiều lắm. Bởi vậy nhiệm vụ của chúng ta là kể lại cho các thế hệ nhỏ hơn biết về VNCH và CS để chúng học hỏi mà tránh né CS.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s