Cao Xuân Huy chuyện chưa ai kể _MX Thạch Ngữ


Cao Xuân Huy và Mẹ ĐH Úc Châu 2009

CAO XUÂN HUY CHUYỆN CHƯA AI KỂ

Tưởng niệm, nhân ngày giỗ đầu anh Cao Xuân Huy.

Mãi tới năm 2007 tôi mới biết mặt anh dù đã nghe tiếng anh từ lâu, vào khoảng đầu thập niên 90 tuần báo Nam Úc tại Adelaide có đăng bút ký “Tháng 3 gẫy súng” của anh, tôi đọc say mê và nóng lòng chờ đợi mỗi tuần cho những đoạn kế tiếp một phần vì lối hành văn thoải mái ,thẳng thắn, trần trụi rất lính của anh,phần khác là tò mò xem anh viết về chuyện mà mình cũng tham dự, chờ đợi trong nôn nao bởi vì là tuần báo nên hằng tuần sớm nhất ngày thứ Năm mới có báo.Tôi cũng được gặp mẹ anh là bác Nguyễn Thị Nhiên tức Nữ sĩ Đan Thanh ( sau này khi thành lập Liên Hội bác là người mẹ Tinh thần của anh em MX trong Liên Hội và lần ĐH nào ở Sydney bác cũng tham dự với những bài thơ lúc dí dỏm hay dạt dào tình cảm như nụ cười hiền hậu của bác ,tuy khi tổ chức ở Melbourne hay Nam Úc vì tuổi cao bác không tham dự được nhưng cũng gửi thơ tặng và đan khăn quàng cổ màu xanh cho các con trai, mũ bê-rê bằng len xanh cho các con dâu của bác ) lần đầu năm 2001 trong ĐH/TQLCVN tổ chức tại nhà hàng Kim Sao Lầu trên đường John street vùng Cabramatta thuộc thành phố Sydney, lúc đó hiện diện gần 50 MX trong ĐH với số lượng đông đảo quan khách lên đến trên 400 ( nghe các anh nói phải trên 60 MX cư ngụ tại thành phố này ), những năm sau tôi đều gặp bác Nhiên và cũng đã được nghe nói về bác trai vốn là một người viết văn, làm thơ có tiếng tại Hà Nội khi xưa nên tôi không ngạc nhiên lắm về tài viết văn của anh.

Thật sự khi tham dự ĐH/TQLCVN năm 2007 tại Melbourne, tôi không hề biết có sự hiện diện của anh chị, chỉ biết sẽ có ĐB Tango và TQ Phu Nhân từ Mỹ sẽ đến với anh em “miệt dưới”, như vậy cũng đủ náo nức với các MX Nam Úc rồi ( sẽ viết về cảm tưởng của tôi với hai vị trong một bài viết khác ), cho đến khi chúng tôi đến nhà anh chị Phạm Sĩ Bắc mới nghe nói là có anh tham dự, lúc đầu khi gặp anh tôi cũng có chút tò mò xem một nhà văn nổi tiếng từ lâu hành xử như thế nào với các MX “miệt dưới” mà hầu hết là những anh em cấp nhỏ nên tôi cũng để ý quan sát anh. Điều đặc biệt đầu tiên tôi nhận thấy là anh có nụ cười thật tươi rất hiếm người có, thứ đến anh nói chuyện thật thẳng thắn, thoải mái, bình dân với mọi người, không hề có một chút kênh kiệu,ta đây, tạo cho người đối thoại cảm giác gần gũi, tin tưởng làm tôi mến anh ngay nhưng anh không biết vì tôi không hề nói ra điều ấy suốt mấy ngày gặp nhau trong ĐH. Tôi cũng cảm thấy anh thật khác lạ nếu không muốn nói là trái ngược so với những gì tôi đọc được trước đây qua những người bạn văn viết về anh, một người ít nói, khó gần, trầm ngâm chỉ cười mủm mỉm và uống rượu như hũ chìm, riêng khoảng uống rượu thì đúng như thế, tửu lượng anh thuộc hàng cao thủ, anh uống liên miên nhưng không hề say.Tôi thường đứng uống bia ..cầm chừng và nghe các anh kể chuyện khi chờ quan khách đến, vì mỗi năm chỉ gặp nhau vài ngày nên đủ thứ chuyện trên đời được gom lại kể ở đây, chuyện xưa , chuyện nay, chọc người này ghẹo người kia ,ngay cả các chuyện tiếu lâm chay, mặn,nên lúc nào cũng rộn rã tiếng cười không khí rất là…….lính. Dù rằng:

Những thằng bạn buổi hôm nào áo trận
Thoắt giờ đây: tóc đã điểm hoa râm
Khi gặp lại từ phương này quả đất
Chợt nhìn lên: giờ vầng trán đã nhăn

Trong đôi mắt mỏi mê cùng cơm áo
Có chút gì phảng phất của quê hương………………….
( Trích Ngày gặp bạn cũ.Thơ Trần Hoài Thư )

Tuy vậy nhưng khi khoác bộ đồ lính vào, người nào trông cũng trẻ ra và coi vẫn còn phong độ lắm. Anh cũng hòa nhập vào cùng uống, cùng hút, cười đùa và tán gẫu với anh em, tôi có cảm tưởng đây mới là những giây phút sống thực của anh, càng uống anh lại cười càng tươi, càng rộn rã, anh như bay bổng trong một khung trời thuộc về mình giữa những đồng đội của anh, bởi vì khi có một anh hỏi:

_Anh Huy Đại Hội bên Mỹ có vui như ở đây không?

Một thoáng ngập ngừng anh trả lời:

_Cũng …vui nhưng… làm sao vui như ở đây được.

Hôm Chủ Nhật trong lúc chờ quan khách tới dự tiệc mừng lúc tôi và vài anh em đang đứng tán gẫu, hút thuốc bên ngoài hội trường anh đi ra hỏi tôi còn thuốc lá không? Tôi đưa thuốc rồi bật lửa cho anh mồi, anh hỏi:

_Mày ở Nam Úc hả? có biết Đ/u Hanh không? Tôi hỏi lại:

_Phải anh Nguyễn Tiến Hanh Pháo binh không? Anh trả lời:

_Ừ, mày quen hả? Tao vẫn muốn thăm anh ấy mà chưa sắp xếp được.Tôi nói:

_Biết chứ không quen vì ít khi gặp, chỉ thỉnh thoảng gặp chào hỏi vài câu thôi ,vả lại anh Hanh cũng rất ít nói nhưng anh quen anh Hanh như thế nào? Anh trả lời:

_Đù.. má. Ổng là anh thằng bạn tao nhưng thương tao còn hơn em ruột, đù..má, hồi đó mỗi lần về phép kẹt tiền đến ổng là có bao nhiêu trong túi ổng móc ra quăng cho tao không thèm đếm, thế là lại có tiền rượu, gái vi vu.

_Vậy thì kỳ này xuống Adelaide đi.

_Đù..má, lần này chưa được, chắc phải kỳ tới.

Khi trở lại Nam Úc, một hôm tôi tình cờ gặp anh Hanh ở tòa soạn báo Nam Úc, tôi có nhắc chuyện anh Huy tính xuống đây thăm anh và khen tửu lượng anh Huy ghê thiệt. Anh Hanh nói:

_Cái thằng bịnh hoạn quá mà khuyên không nghe, cứ nốc rượu tì tì thôi.

_Không đâu, thấy anh mặt mũi hồng hào, khỏe mạnh lắm mà.

_Coi vậy mà không phải vậy đâu.Tuy không tin nhưng tôi không nói gì thêm.

Rồi tôi gặp lại anh tại ĐH trên Sydney năm 2009, lần này anh đi một mình một công hai chuyện, vừa thăm mẹ già vừa dự ĐH luôn, lại xáp nhau cười nói rôm rả, hút thuốc,uống bia và ….chửi thề, cũng vẫn những chuyện trên trời dưới đất, chọc ghẹo nhau như con nít rồi cười hô hố với nhau thân tình như những năm còn trong quân ngũ, nụ cười vẫn tươi, uống bia từ sáng đến tối, từ tối đến khuya mà vẫn không thấy anh say, kỳ này anh có tay bạn nhậu là Peter một thân hữu của Hội Victoria, thích TQLC nên đi theo, tay này cũng thuộc hàng cao thủ lúc nào cũng có lon bia trong tay kể cả sáng sớm.

Tối thứ Bảy sau lễ Truy điệu, khi quan khách dùng tiệc trà đã hơi vãn thì mẹ anh và ông Nguyễn Ngọc Tần ( anh Tần là cựu Chủ tịch CĐNVTD/Nam Úc trước ở Adelaide sau này mới dọn về Sydney vì các con anh đều có việc làm tại Sydney, nên anh em Nam Úc đều quen biết, anh cũng đến xin chụp hình chung với nhóm Nam Úc vài tấm để kỷ niệm ) đến rủ anh Huy đi dự tiệc của Hội cựu nữ sinh Trưng Vương hay Gia Long gì đó nhưng anh Huy từ chối. Hai người vừa rời khỏi được vài phút anh bỗng nói:

_Đù…má, ba bốn chục năm trước không chịu mời cho tao nhờ, bậy giờ thành bà nội, bà ngoại hết rồi mới mời,đi làm …đíu gì.

Mọi người lại cười rần rần, rồi lại uống cười đùa cho đến khuya, khi mọi người từ từ đi ngủ gần hết nhìn đồng hồ gần hai giờ sáng tôi nói với anh:

_Chắc tôi cũng phải đi ngủ một chút, anh về nhà hay vào đây ngủ luôn? ( chỗ ngủ lần này là một cái hall lớn của CĐ nên anh em sẽ ngủ theo lối tập thể như thời xưa trong lính, mỗi tên một sleeping bag kiếm một góc nào là xong ).Anh nói:

_Ừ! Mày đi ngủ đi chắc tao về nhà tắm một phát đã.

_Trong này có phòng tắm đầy đủ anh vào tắm đi.

_Không được vì quần áo tao để ở nhà, mày cứ đi ngủ đi tao uống với thằng Tây này cũng được.

Sau khi đánh răng rửa mặt, tôi ôm túi ngủ đi kiếm một góc nào tương đối không có………. “ban nhạc hòa tấu” để cho dễ ngủ, lúc rời khỏi hall chính vẫn thấy tay anh đang cầm lon bia uống.

Tiếng ồn ào lục đục làm tôi thức giấc dù mới ngủ được vài giờ, nhìn đồng hồ mới hơn 5 giờ nhưng cũng phải dậy vì anh em bên Công giáo phải đi dự lễ Chủ Nhật sớm, sau đó còn họp rồi trang trí,dọn dẹp chuẩn bị đón quan khách cho Dạ tiệc, làm vệ sinh cá nhân xong đi ra đã thấy anh đang ngồi uống bia với Peter rồi, tôi hỏi:

_Úa! Anh không ngủ chút nào sao anh Huy?

_Ừa! tao về tắm là trở qua uống với thằng Tây này, đù..má, mấy ngày này cần gì ngủ mày, đù…má, thiếu gì thời gian để ngủ.Đúng là:

Thức với nhau đêm tàn mưa đổ.
Ngủ làm chi còn cả đời sau.
Đừng ném xuống hồn tôi huyệt mộ.
Mai xa rồi thêm một vết đau.
( Trích Lời cuối. thơ Nguyễn Thị Thanh Bình ).

Buổi chiều hôm đó trước Dạ tiệc, mẹ anh đến sớm khi anh và chúng tôi đang đứng tán gẫu, bác cũng đến góp chuyện với chúng tôi cho vui, thấy anh tay vẫn cầm lon bia uống tì tì, bác dịu dàng mắng yêu kể:

_Anh ấy hư lắm cơ, hồi trước cũng vậy chỉ uống không ăn, cứ về phép đảo qua nhà rồi biệt tăm, chỉ biết có bạn bè thôi trong khi mẹ ở nhà chờ mong, có lần tôi bực quá tôi lấy roi bắt nằm xuống, vậy mà anh cũng nằm, mà nào có đánh được đâu, chỉ đặt cây roi lên mông anh rồi……….khóc, anh cũng nằm yên cho tới khi tôi phải nói dậy đi anh mới ngồi dậy.

Khi bác vừa đi khỏi, chúng tôi liền hỏi anh:

_Chuyện này có thật không anh Huy? Lúc đó anh đi lính rồi à?

_Ừ! Đù…má tụi mày biết tao ..éo sợ gì cả, chỉ sợ nhất là…….nước mắt đàn bà.

Tôi cũng ngạc nhiên đến ngỡ ngàng, anh một người ngang tàng, chẳng sợ trời, sợ đất gì cả nhưng lại rất có hiếu với mẹ.

Trong khi ăn uống, ngồi chung bàn tôi có hai chị thân hữu cũng khoảng ngoài 50,một số MX Nam Úc như MX Trung Tđ 9, MX Ước TT,MX Sơn TX v.v….và hai vợ chồng còn trẻ, lúc Trung giới thiệu đây là con của Đ/tá Hường LĐ 1 Kỵ binh tên Nguyễn Thế Hùng và vợ ( trước ở Nam Úc tôi biết bác gái là Như Ý, con trai Nguyễn Thế Phong sau này là Chủ tịch CĐNVTD/VIC,con gái Dạ Thảo,Dạ Hương, Thế Hùng lúc đó đều còn nhỏ, họ lại rời lên Sydney đã lâu nên tôi quên mặt ),chợt nhớ anh Huy có nói Đại đội anh từng biệt phái cho LĐ 1 Kỵ binh và từng gặp Đ/tá Nguyễn Văn Hường ( nghe nói ông sống ở Mỹ ), tôi mới tìm anh rồi nói:

_Anh Huy tôi giới thiệu với anh con trai của một cố nhân. Anh hỏi:

_Ai?

_Con trai út của Đ/tá Nguyễn Văn Hường LĐT/LĐ 1 Kỵ binh.Anh sôi nổi vừa đẩy tôi vừa nói:

_Đâu? Đâu? Đù..má thằng nào là con Đ/tá Hường đâu? Đù..má thằng nào? Đâu? Đâu? Tôi cũng hơi khớp chắc mình làm chuyện tào lao, dám thằng nhỏ bị đòn quá nên cũng chuẩn bị có gì thì cản ngay.Khi vừa gặp Thế Hùng anh nhẩy lại…. ôm, kéo ra khỏi bàn ăn một quãng, miệng nói:

_Đù…má ông già mày được lắm, đù..má được lắm, tao chịu ông già mày,đù..má…..bây giờ ông ở đâu mày….rồi hai người nói chuyện riêng với nhau, chúng tôi trở lại bàn ngồi ăn.
Được khoảng mười,mười lăm phút thì MC Trần Như Hùng giới thiệu nhà văn Cao Xuân Huy tác giả “Tháng 3 gẫy súng” với thực khách rồi réo anh :

_Ông Cao Xuân Huy, Cao Xuân Huy đâu rồi? lên tặng hoa cho ca sĩ đi chứ.

Trong khi anh từ từ cầm hoa lên tặng cô ca sĩ thì một trong hai bà trong bàn tôi cũng rất bạo miệng hét thật to:

_Ông ..gẫy súng, ông gẫy súng, súng gẫy rồi còn làm ăn gì được mà tặng hoa với quả.

Làm mọi người cười ồ lên, anh cũng nhìn xuống …..cười.sau đó mấy thằng rủ nhau ra ngòai “xông hương” cho đỡ nhạt miệng, anh cũng theo ra vừa đi vừa nói nhỏ:

_Đù…má, súng tao không gẫy gặp mấy em này cũng đíu…….lên nổi.

Chúng tôi đều cười vui rồi vừa hút thuốc , uống bia vừa trò chuyện tán dóc, tiện dịp có cả MX Kình Ngư Phạm Minh Tâm đứng đó, chúng tôi mời anh xuống Nam Úc chơi, anh nhận lời rồi nói sau ĐH anh sẽ đi Melbourne chơi mấy ngày rồi sẽ xuống Adelaide.

Sau ĐH lúc anh đang ở Melbourne có gọi báo sẽ xuống chơi nhưng MX Phạm Minh Tâm không xin nghỉ được có nhờ tôi đón tiếp anh những khi MX Tâm không có nhà, tôi gọi xuống nói rõ sự việc rồi tha thiết mời anh xuống chơi, anh bảo sẽ suy nghĩ rồi cho biết sau, cuối cùng anh đổi ý không xuống nữa, tôi nghĩ anh không xuống vì MX Tâm cùng ở Kình Ngư lại biết nhau từ VN dễ nói chuyện hơn chứ không như tôi mới biết anh đây lại khác đơn vị, lại không khéo đẩy đưa, biết gì mà nói, chưa kể lối nói chuyện lắp bắp như tôi thì…chán lắm, chán lắm.Anh hẹn dịp khác nhưng không ngờ còn dịp nào nữa vì chỉ năm sau là anh đã ra đi.

không thể nào không nhớ
đạn nổ rền trong đầu
bảng tên đời mốc thếch
gãy súng rồi chạy đâu?
gãy súng
gãy súng
tháng ba gãy
tay gờm chân dợm chạy
gãy súng rồi
về đâu? ( Thơ Hoàng Xuân Sơn )

Về đâu ư!Tôi chắc anh đang ở một vùng miên viễn thênh thang, ở một nơi không còn những hệ lụy, một nơi không cần uốn lưỡi tránh né, một nơi không còn phải e dè những ganh tị, đua chen, một nơi đầy rượu, thuốc lá ngon và một nơi không cần phải… ngủ vì không có bóng đêm hiện diện.

Vâng, xin anh hãy rong chơi cuối trời phiêu lãng và hãy nhận lời nói muộn màng của một thằng em chỉ gặp hai lần nhưng không ngắn ngủi, vì mỗi lần chúng ta gặp nhau tới cả mấy chục giờ, mà vẫn chưa kịp nói.

_Tôi mến anh lắm. Anh Huy ạ.

MX Thạch Ngữ
12/11/2011

www.tqlcvn.org/

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s