BẠT MẠNG (tiếp theo và hết ) _ Đoàn trọng Hiếu

(TIẾP THEO KỲ TRƯỚC)
Nói về bạn bè “bạt mạng” mà không nói đến các đàn anh, các “thẩm quyền” thì quả là thiếu sót,vì không có đàn anh “bạt mạng” thì làm gì có đám đàn em tung hoành ngang dọc cả trên chiến trường lẫn “du hí trường”. TĐ 52 đã sản xuất ra rất nhiều nhân vật tên tuổi lẫy lừng như một thiếu tá Nguyễn Hiệp dọc ngang nào biết trên đầu có ai, như trung tá Hồng Khắc Trân mà chúng tôi quen gọi là “Hồng giáo chủ”, vừa đánh giặc giỏi lại vừa “đẹp giai bay bướm”, như thiếu tá “độc cô cầu bại” Đào Văn Năng gan lỳ trong chiến trận, nhưng cũng “bất bại” trong bàn rượu, như trung tá Lê Quý Dậu cứ mỗi lần chạm địch là đã thấy có mặt ông ở tuyến đầu với cây M79 trên tay, khiến anh em dù có “lạnh cẳng” cũng chẳng dám lui. 

Nhưng người mà tôi muốn đề cập đến ở đây là thiếu tá HCH. Sở dĩ như vậy là vì tôi thưòng có dịp đi hành quân chung với ông nhiều hơn khi ông còn là trưởng ban 3 tiểu đoàn, cũng như khi làm tiểu đoàn phó. Sau này ông ra vùng 2 làm tiểu đoàn trưởng 95, và bị bắt làm tù binh trên Liên Tỉnh lộ 7 khi triệt thoái. Chúng giam ông 2 năm rồi thả về, không đủ điều kiện đi định cư tại Hoa Kỳ. Ông đành “gặm một nỗi căm hờn trong cũi sắt”.
Đ/u H. tốt nghiệp khóa 15 Thủ Đức. Ông từ Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Động Quân về tiểu đoàn 52 khoảng cuối năm 1970 đảm nhiệm chức vụ trưởng ban 3. Sau đ ó, ông làm tiểu đoàn phó. Có thể nói ông là một sĩ quan giỏi, và quá xuất sắc trong các nhiệm vụ này. Ông được đặc cách thiếu tá trong trận An Lộc năm 72. Tôi còn nhớ những ngày đầu của trận chiến An Lộc đại đội nào chạm nặng là luôn có ông ở bên cạnh. Như ngày 10-4-72, khi ĐĐ3 bị Việt cộng đánh văng khỏi Đồi Gió lúc nửa đêm thì tờ mờ sáng ông đã cùng hai đệ tử có mặt tại đồi 169, cái yên ngựa do đại đội tôi trấn giữ nối liền với Đồi Gió. Tại đây, ông ra lênh cho trung úy Nguyễn Ngọc Tỉnh, đại đội trưởng đại đội 3/52; và tôi phải lấy lại Đồi Gió bằng mọi giá để an ninh bãi đáp ở hướng đông nam cho Liên Đoàn 81 biệt Cách Nhẩy Dù, và Lữ Đoàn 2 dù vào tăng viên. Hay như trong ngày 11/4/72, khi đại đội tôi phải đánh vào trường Quốc Quang bốn tầng lầu mà Việt cộng đang chốt tại đó, ông lại cũng có mặt với chúng tôi từ tờ mờ sáng.
Lúc ông và tôi rời vị trí từ những ngôi nhà đổ nát của LĐ73 Quân Y để sang ty Phát Triển Sắc Tộc đối diện bên kia đường thì bỗng có hai Cảnh Sát Viên xin băng qua khu vực đang giao tranh đễ tìm vợ con. Thấy quá nguy hiểm hơn nữa vì địch đang pháo vào thành phố, nên chúng tôi không cho và chỉ cho họ vào trú ẩn nơi cái hầm tạm trú mà chúng tôi vừa rời khỏi vài phút trước đó. Rủi thay, khi hai người cảnh sát vừa chạy đến cửa hầm thì một trái 130 ly rớt ngay hầm, chỉ cách chúng tôi vài chục mét, trái đạn đã xé thân xác hai người này thành hàng trăm mảnh. Hú hồn vì chúng tôi đã thoát chết trong gang tấc. Nhưng chúng tôi vẫn ân hận vì đã không ngăn chận họ lại để họ bị trúng pháo chết. Buổi chiều hôm đó, sau một ngày quần thảo với chúng từ bức tường này sang bức tường khác, cuối cùng chúng tôi đã diệt được các chốt chung quanh. Khi chúng tôi cùng phóng viên quân đội Tăng Thành Châu vào được bên trong ngôi trường thì một khung cảnh khủng khiếp đập vào mắt. Hơn trăm xác thường dân, một vài người lính SĐ5BB, và vài anh em thuộc Tiểu Đoàn 31BĐQ đã chết nằm ngổn ngang trên bốn tầng lầu, trong đợt chiến xa VC tấn công lần thứ nhất vào đêm mùng 9 rạng sáng ngày 10/4/72.
Sau trận An Lộc, tiểu đoàn chỉ còn mình tôi là đại đội trưởng vì chưa bổ sung kịp. Ba đại đội trưởng khác đã bị chết, và bị thương. Vừa rời khỏi Bình Long ngày 5-7-72, thì ngày 7-7-72 chúng tôi đã phải quần thảo với trung đoàn 33 chủ lực miền của VC. Chúng đã chiếm hai xã Bình Ba, và Bình Giả thuộc quận Đức Thạnh, tỉnh Phước Tuy. ĐĐ1, và ĐĐ4 sát nhập quân số chỉ khoảng 70 người do tôi chỉ huy. Ngày đầu tiên cuộc tấn công của chúng tôi phải ngưng lại ngoài ý muốn. Khi một pháo đội 105 của trung đoàn 52/ SĐ18 được yêu cầu bắn tiêu diệt mục tiêu thì đạn cuả hai khẩu đội bị tản rơi ngay trên đầu đại đội tôi và bộ chỉ huy tiểu đoàn khiến Chuẩn úy Quý sĩ quan truyền tin tiểu đoàn, và hai binh sĩ tử trận. Chúng tôi bèn thay đổi cách đánh. Nửa đêm chúng tôi yêu cầu pháo binh tác xạ vào các điểm tiên liệu, sau đó áp dụng cách đánh đêm của 81 BCD mà chúng tôi đã học đươc sau gần 3 tháng nằm cạnh đơn vị này tại mặt trận An Lộc. Từng tổ 3 người trang bị thật gọn nhẹ đột nhập vào bìa làng. Sau khi toàn đại đội đột nhập an toàn, chúng tôi tiếp tục căng hàng ngang tiến chiếm từng ngôi nhà. Đến giữa xã thì chạm địch khoảng cấp trung đội, nhưng sau nửa giờ giao tranh bọn chúng “chém vè”. Đến gần sáng chúng tôi hoàn toàn làm chủ xã Bình Ba. Sáng ra, chúng tôi bung rộng ra phía ngoài bìa rừng cao su, và sân bay của đồn điền thì phát hiện ra chẳng phải chúng tôi tài giỏi gì mà một phần vì may mắn khi hỏa lực pháo binh bắn vào các điểm tiên liệu đa số trúng nơi địch tập trung khiến chúng bị tổn thất nặng phải rút lui. Máu tươi, và bông băng còn vương vãi đầy chiến địa. Chúng rút lui, một phần vì có thể chúng đã phát hiện ra đây là “tiểu đoàn 52 quân Biệt Động ‘Ngụy’ Sài Gòn”, tiểu đoàn mà chúng đã nhiều phen mang đầu máu khi thử lửa trong mật khu Hắc Dịch, Mây Tào, và đặc biệt là trận phản phục kích ở cua Kim Hải. Từ đó, chúng “kỵ rơ” nên luôn né tránh.
Hai ngày sau lại cấp tốc lên đường trở về giải tỏa QLI khúc Hưng Lộc, Dầu Giây, và đoạn sân bay Trảng Bom. Lần này lại gặp thằng trung đoàn 274 chủ lực miền của vùng Cây Gáo, La Ngà, Định Quán. Lúc này, Th/tá H. lại càng “bạt mạng” hơn. Lần nào cũng vậy vừa nổ súng chạm địch là ông thúc tôi cho đại đội xung phong. Đôi khi tôi còn đang chần chừ hỏi ông ai bảo vệ hông cho tôi thì luôn được câu trả lời “Tao! ĐM. thiếu tá đíu sợ chết, mà sao mày trung úy mà lạnh cẳng quá vậy. Lên! …Lên! …Lên! Mày nằm đây lãnh pháo hả? Lên!… Lên!” Thế là cả đại đội tràn lên. Tiếng còi tu huýt, tiếng hô xung phong xen lẫn tiếng súng khiến bọn Việt cộng “quýu giò” bung nóc hầm bỏ chạy và bị đốn ngã ngay lập tức. Sau khi nhổ các chốt xong, ông lại vừa nói vừa cười ngất “Đù m… mày, thấy thiếu tá đánh giặc chưa? Không liều mạng thì làm sao đi Biệt Động Quân! Tao nói có đúng không? Nằm đó là lãnh pháo chết ngắc rồi nghe em. Chúng kiềng chốt kích pháo mà. Nếu chúng vận động chiến nữa thì mình cũng a lê sẵn trớn cho lính “tapi” luôn. Đù mẹ, đánh xả láng sáng về sớm… hà… hà…” Tiếng cười anh nghe thật sảng khoái.
Anh H. ơi,
Tôi viết những dòng này để nhớ về anh. Có lẽ giờ này anh đang phụ vợ với cái xạp bán cơm trong một con hẻm nhỏ, bưng từng dĩa cơm tấm từng ly cà phê cho khách. Không biết anh có còn có thòi giờ để nhớ đến những ngày tháng oanh liệt không quên đó hay không? Nhưng tôi biết cái “tình tự của dân 52” vẫn còn chảy trong huyết mạch anh. Chả thế mà khi tôi báo cho anh biết TPB Nguyễn Văn Báu cụt hai giò thuộc đại đội tôi đang ở quận Bình Tân, thì anh chị đã cố thu xếp thời giờ để đi thăm nó và cho nó tí tiền. Ngày nó tự thiêu chết anh chị cũng đã đến thắp cho nó nén nhang tiễn nó đến nơi an nghỉ cuối cùng, hành động hiếm thấy ở một cấp chỉ huy sau ngày gẫy súng. Giờ giá có anh bên đây thì những ngày đại hội binh chủng anh em mình được gặp lại nhau, có dịp cùng nhau ôn lại chuyện “xung phong” của những ngày tháng xa xưa cũ thì tuyệt biết mấy. Nhưng giờ những kỷ niệm n ày thì quá xa rồi, có chăng chỉ còn trong ký ức mà thôi.
Thưa quý anh chị
Tôi phải dành phần sau cùng để nói về những người bạt mạng ngoại hạng, những người bước chân vào lính khi tuổi đời có khi chưa tròn “đôi chín”, những người chỉ biết “thi hành trước mà không cần khiếu nại sau”, bởi vì nếu không có những thằng em “bạt mạng” thì các đàn anh, các cấp chỉ huy lấy ai để thi thố cái “bạt mạng” của mình.
Đầu tiên tôi phải kể đến Binh nhì Nguyễn Việt Hưng. Anh là một trong nhóm lãnh đạo tổng hội sinh viên những năm 65-66, bị bắt đưa vào Quang Trung rồi về phục vụ tại SĐ5BB và không cho phép có mặt tại Sài gòn. Rồi chẳng hiểu vì sao anh lén “dù” về thăm gia đình tại Sài Gòn ít ngày cho đỡ nhớ. Anh bị bắt và đưa đi làm lao công đào binh“LCĐB” tại LĐ3 BĐQ. Sau 6 tháng được phục hồi và về phục vụ tại ĐĐ3/52 BĐQ, Hưng được phân bổ về trung đội 2 do tôi chỉ huy. Một việc đáng ngạc nhiên là hai tháng sau thì Hưng được gọi về trình diện Bộ Chỉ Huy. Ít ngày sau, Hưng ghé thăm tôi tại Giồng Ông Tố bằng công xa mang biển số NG… trong trang phục của một công chức cao cấp. Nhưng rồi khoảng 3 tháng sau lại thấy Hưng balô về trình diện đơn vị. Lạ một điều là Hưng luôn giữ tác phong của một người “lính trí thức”, nhưng cũng luôn tỏ ra vui vẻ hòa đồng với các anh em khác. Có lần tôi bảo Hưng làm đơn theo học khóa sĩ quan nhưng Hưng chỉ nói “khả năng của tôi chỉ đủ để làm trung sĩ. Khi nào có khóa Hạ Sĩ Quan, thiếu úy cho biết để tôi làm đơn.”
Những ngày đầu vượt biên đánh sang Kampuchia, Hưng tuy chỉ là Binh Nhất tổ trưởng tổ khinh binh nhưng tỏ ra có khả năng chỉ huy rất xuất sắc, và chiến đấu rất can trường dũng mãnh. Hưng bị thương tại Chipu, sau đó giải ngũ. Sau này khi đi tù về, tôi được biết Hưng là một trong những nhân vật chủ chốt của vụ “Nhà Thờ Vinh Sơn” và nghe nói đã bị Việt cộng bắt và xử tử. Anh là một binh nhì trí thức, can trường bạt mạng đáng để cho tôi kính phục, hãnh diện đươc là cấp chỉ huy của anh. Nhớ lại câu nói đầu tiên của tôi với Hưng khi anh về trình diện đơn vị “Hưng à! Ở đây tao là trung đội trưởng của mày, nhưng ở ngoài đời thì mày là thày tao”. Quả thực anh đã dám làm một việc ghi vào lịch sử mà tôi không đủ can đảm và bản lãnh để làm.
Người kế tiếp tôi muốn nói là Hạ sĩ Giáp, anh thuộc trung đội 1 của Chuẩn úy Thập Lở. Ngày 8-6-72 tại mặt trận An Lộc, khi đại đội phản công tiến chiếm lại trường Quốc Quang, trung đội 1 vừa lọt vào trong trường thì từ bên ngoài nơi một căn nhà đổ nát với những tấm tôn cháy nằm ngổn ngang, một tên Vc chui lên từ bên dưới một tấm tôn dùng B40 bắn vào trung đội 1 từ phía sau lưng. Rất may quả đạn đi chệch mục tiêu. Đứng trên lầu 2 của căn nhà đối diện bên đường, tôi mục kích rất rõ cảnh tượng trên, liền yêu cầu Ch/u Thập Lở cho tôi gặp trực tiếp Giáp và lệnh cho anh tiêu diệt ổ kháng cự này. Sau khi hướng dẫn cách làm và chỉ dẫn cho Giáp nhận diện chính xác mục tiêu, Giáp rút chốt hai trái lựu đạn và bung cả chốt an toàn phụ rồi bò về phía mục tiêu, đến đúng ngay tấm tôn đã được chỉ dẫn. Giáp dùng mấy ngón tay ngếch tấm tôn lên liệng hai trái lựu đạn xuống rồi dùng hai tay đè chặt không cho chúng quăng ngược trở lên. Sau vài giây anh lăn sang một bên, hai tiếng nổ nối tiếp nhau làm gạch đá bay tung tóe. Một mảnh tôn đã chém vào ngay cánh tay anh khá sâu nhưng rất may chưa chạm vào xương. Kết quả 5 tên VC trong hầm tan xác. Đêm hôm đó, trung đội 1, đã nằm chận ngay trên tuyến xâm nhập của chúng băng qua Đại Lộ Hoàng Hôn (đại lộ Trần Hưng Đạo)vào Ty Chiêu Hồi, khiến bọn nằm bên trong mất đường tiếp vận phải rút lui về phía bắc con đường. Ngày hôm sau, chúng tôi đã lấy lại được xác của Trung Úy Lê Văn Hiếu khóa 25 SQTBTĐ, đại đội trưởng đại đội 1/52 BĐQ, tử trận ngay trên giao thông hào của địch 19 ngày trước đó. Viết đến đây tôi xin phép đốt một nén nhang tưởng nhớ đến hai người đại đội trưởng dũng cảm, người bạn chiến đấu kiêu hùng của tôi đó là Tr/u Lê Văn Hiếu, và Tr/u Nguyễn Ngọc Tỉnh, đại đội trưởng các đại đội 2, và 3/52, cùng hy sinh tại chiến trường An Lộc mùa hè 72.
Người thứ ba tôi muốn nói ở đây là Hạ sĩ On thuộc trung đội 3 của Thượng Sĩ Lữ. Vào những ngày đầu tháng 5/72, tình hình mặt trận An Lộc rất căng thẳng. Bọn Việt cộng đã bao vây kín dồn chúng tôi vào thế tử thủ. Mọi tiếp tế đều thả dù từ trên cao mà địch và ta lại trong thế cài răng lược nên hầu như một nửa đạn dược và thực phẩm đã bay sang phía địch. Hơn nữa, không có đơn vị nào phụ trách phân phối nên bành dù nào rớt vào đơn vị nào thì đơn vị đó giữ, hoặc tìm cách tự trao đổi với đơn vị bên cạnh. Điều này gây ra nhiều cảnh cười ra nước mắt. Tuyến Tiểu Đoàn 5 Dù nhận mấy bành gạo sấy. Còn tuyến đại đội tôi và đại đội 3/81 BCD nhận nguyên hai bành lựu đạn, và đạn cối 60, và một bành hộp thịt ba lát. Chúng tôi phải tìm cách trao đổi với anh em Dù nhưng rất là khó khăn vì địch pháo liên tu bất tận, hơn nữa cứ ló mặt ra khỏi nhà để băng qua đường là bị chúng bắn liền. Vậy mà On luôn tình nguyện đi cùng Trung sĩ I Thóc, thường vụ đại đội, di lượm dù, hay đi trao đổi tiếp liệu với các đơn vị bạn.
Điều tôi muốn nói đến cái “bạt mạng” của On là vào một đêm tối như mực khi anh đang trong ca gác đôi cùng một đồng đội khác thì Việt cộng bò vào. On đã phát hiện tiếng động khi còn cách vải mét, nhưng anh đã ra dấu cho người bạn sẵn sàng trên tay mỗi người hai trái lựu đạn. Đợi cho bọn Việt cộng bò vào sát chân tường ngay dưới lỗ châu mai, cả hai đồng loạt buông những trái lựu đạn ra bên ngoài rồi lại tiếp tục buông thêm gần chục trái nữa. Bọn Việt cộng leo qua tường cũng không được chạy ra cũng không xong nên đành “Sinh Bắc tử An Lộc”.

Vài phút sau, On cầm một cây AK47 còn dính bê bết thịt và máu chạy đến nói với tôi:

Thiếu úy! Tụi nó chết ngay trước hầm. Tôi thò tay ra quơ được cây súng này. Đ.M, nó bò ngay vào hầm tôi rồi mà còn cãi nhau không đứa nào dám nhào vô trước. Tôi cho tụi nó cùng đi chung chuyến tàu suốt cho khỏi cãi nhau.”

Nói xong, nó đặt cây súng xuống rồi chạy vội trở về vị trí. Sáng hôm sau,7 tên xác nát be bét nằm sát chân tường. Chúng tôi đã phải cho bò ra cột giây kéo vào phía sau phòng tuyến để chon, nếu không vài ngày nữa hôi thối chịu không nổi. Vậy mà bọn Việt cộng nằm gần đó thấy chúng tôi bò ra nên nhả đạn tới tấp làm một binh sĩ bị thương nặng. Công việc chôn cất chúng vì thế đến chiều mới xong.
Nói về những người lính “bạt mạng” mà không nói đến thi hành lệnh một cách “bạt mang” của Hạ Sĩ Chín, người tài xế của tôi, thì quả thực rất là thiếu sót.
Chiều ngày 5-4-72, Đại úy Nguyễn Thế Kỳ, trưởng ban 3 tiểu đoàn, và tôi xin phép Thiếu Tá Lê Quý Dậu, tiểu đoàn trưởng, để về thăm gia đình. Sáng sớm hôm sau chúng tôi về đơn vị để nhẩy vào Bình Long. Khi vừa qua khỏi ngã ba Gò Dầu, Tây Ninh chừng hơn 2km thì bị Việt cộng đắp mô giữa đường nơi có chừng gần chục nóc nhà nằm dọc theo QLI. Ngừng xe giữa đường chúng tôi lúng túng không biết xoay sở ra sao,vì nếu đợi Chi Khu Hiếu Thiện gởi quân đến giải tỏa thì e tới trưa mới xong như vậy thì làm sao vào Bình Long cùng với đơn vị. Đại úy Kỳ hỏi tôi:
– Ê Hiếu! Toa tính sao?
– Nếu mình quay ngược về Gò Dầu nằm đợi thì e không ổn. Tôi tính tôi và đại úy đi dọc theo đằng sau các ngôi nhà. Giờ này trời cũng tờ mờ sáng rồi chắc chúng không dám ở lại đâu. Đoạn này chỉ non 200 mét khi qua tới bên kia. Lúc đó, mình ra dấu cho thằng Chín lái xe vượt qua luôn. Nếu đại úy không muốn thì tôi đưa ông về Gò Dầu rồi đi một mình, vì tôi không thể để đơn vị vào Bình long mà không có mình.
Sau vài phút do dự ông nói:
– Moa đi với toa.
Tôi quay sang “Chín tài xế”:
– Ê Chín! Tao với Đại úy đi qua bên kia trước. Khi nào mày thấy tao dùng hộp quẹt quẹt 3 cái thì mày lái xe phóng nhanh qua. Mày dám không?
– Ông thầy chịu chơi thì tôi cũng chơi luôn có gì mà sợ.
Khoác chiếc áo giáp và xách cây M16 cùng thêm 2 băng đạn, tôi lên đạn và mở khóa an toàn. Đại úy Kỳ cũng lên đạn cây colt 45 và đi sau tôi chừng 3 mét. Chúng tôi quan sát nghe ngóng, và nhanh nhẹn băng qua từng ngôi nhà nhưng không thấy bất cứ một động tĩnh nào. Sau hơn 20 phút, tôi đứng ở đầu bên đây ra hiệu cho “Chín tài xế”.
Chiếc xe nổ máy rồi phóng hết tốc lực vượt qua. Thuận tay Chín còn giựt luôn lá cờ CS miền nam cắm giữa đường. Xe thắng gấp ngừng lại. Đại úy Kỳ nhẩy vội lên ghế trước còn tôi phóng vội lên băng sau. Xe vọt nhanh. Chạy được một quãng xa, tôi mới phá lên cười:
– Đù m, Thế mà cũng bày đặt đắp mô. Té ra chỉ là mấy cành mít được xếp ngang qua đường.
Thuở đó còn “hăng tiết vịt” không biết sợ, giờ nghĩ lại tôi thấy mình cũng hơi ngu xuẩn. Còn “Chín tài xế”, thì sau 30-4-75, lên Túc Trưng khai phá được mấy mẫu đất nằm xâu gần chục cây số trong rừng. Cuộc sống quá đỗi vất vả. Anh thường ghé thăm tôi mỗi khi có dịp đi ngang. Giờ nghe Thập Lở nói anh có đứa con lai đang ở Mỹ nên cuộc sống đã khá lên nhiều. Cũng mừng cho anh, người tài xế, mà đối với tôi tình thân như thủ túc.
Thưa quý anh chị!
Còn tôi thì chẳng có gì đáng nói ngoài việc cùng với anh em thuộc cấp thi hành các lệnh “bạt mạng” của các thẩm quyền mà không bao giờ khiếu nại.
Để chấm dứt bài này cũng xin được kính mời quý anh, và tôi lại cùng nhau “bạt mạng” làm một cuộc hành quân về Hoa Thịnh Đốn vào tháng 7 năm nay (2011), trước là để cùng nhau hội ngộ sau là ủng hộ tinh thần “liều mạng” của cọp nhí Lê Văn Phúc đã can đảm đứng ra kêu gọi thành lập Hội BĐQ/DC và vùng phụ cận, đồng thời nhận trọng trách tổ chức Đại Hội BĐQ 2011.
Hẹn gặp quý anh tại điểm tập trung.
New Mexico 01-12-2010

www.canhthep.com/

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s