Bạt Mạng _ BĐQ Đoàn trọng Hiếu

CHÂN DUNG TÁC GIẢ: Anh Đoàn Trọng Hiếu, xuất thân khóa 4/68 Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức, từng là trung đội trưởng, rồi đại đội trưởng thuộc Tiểu Đoàn 52 BĐQ, 1971. Sau đó, anh là Trưởng ban 3 TĐ86 BĐQ. Trong những ngày cuối cùng đầy tang thương cuả đất nước cuối tháng 4/ 75, Với cấp bậc Đại Úy, anh là Trưởng Ban 2, XLTV Trưởng Ban 3 LĐ8 BĐQ.  Đây cũng là một trong những đơn vị cuối cùng cuả BĐQ chỉ buông súng vào giờ thứ 25.

Vừa tham dự Đại Hội 50 năm về được ba hôm thì buổi chiều ngày thứ bảy được điện thoại của thằng bạn chủ bút Đỗ Mạnh Trường từ Cali:
– Ê! Hiếu mày đang làm gì? Nói chuyện vài phút được không?
– Hầu mày nửa giờ cũng còn được nói gì vài phút. Mày quên là tao đã tự cho mình “rì thai” rồi à!
– Tốt! Mấy hôm nay bên đây nóng quá cả trăm độ. Tao vừa đi dự buổi họp rút ưu khuyết điểm về. Lần nào thì cũng vậy thôi, mày biết đấy.
– Nhưng lần này thì có khá hơn, anh em từ xa về nhiều đông vui.
Sau gần mười phút cà kê dê ngỗng, nó bèn hạ một câu như lệnh hành quân:
– Viết gì cho số báo tới? Mày có 15 ngày. Thôi tao phải đi dỗ thằng cháu ngoại cho bà ấy nấu cơm.
– Mẹ! Mày như vậy còn sướng chán. Như bọn tao đây, bà thì đi giữ thằng cháu nội ở tiểu bang xa, ông ở nhà thì lo cơm nước cho thằng con út, và đứa cháu ngoại. Cuộc đời bây giờ ngang dọc quanh bốn bức tường, nhưng cũng còn oai hơn thằng Võ Nguyên Giáp cầm quần chị em phải không mày! Thôi cho tao thăm vợ mày và tụi nhỏ. “Bye!”
Thế rồi, gần cả tuần lễ cứ loay hoay định viết cái này, nhưng lại đổi ý viết cái kia. Đề tài nào cũng chỉ được hơn một trang rồi lại tịt. Khi xưa cầm súng sao nó dễ thế. Bây giờ ngồi gõ sao mà khó trần ai khoai củ thế này. Hay là viết về trận đánh sân bay Chup cuối tháng 2/71? Hay là viết về cuộc tử thủ An Lộc mùa hè 72? Hai hôm trước Tr/tá Lê Quý Dậu gọi điện thoại hỏi:
– Cậu có nhớ mình vào An Lộc ngày nào không? Thằng Dù vào trước hay sau thằng 81? Tụi Việt cộng nó tấn công vào những ngày nào? Đại tá Bùi Quyền bên Dù hỏi tớ nhưng tớ chỉ nhớ mang máng? Tớ hỏi Hồng Khắc Trân thì ông ấy bảo chẳng còn nhớ ngày nào vào ngày nào, hỏi Nguyễn Quốc Khuê nó cũng không chắc lắm. Cậu có nhớ thì đọc cho tớ.
– Nhớ chứ, làm lính mà được đánh một trận như trận An Lộc cũng đã đủ mãn nguyện một đời, huống chi tôi là thằng đầu tiên nhảy vào An Lộc. Đại đội trưởng có 4 thằng thì chỉ còn có mình tôi làm sao không nhớ cho được. Tôi cũng đang định viết về Tiểu Đoàn 52 mình trong trận An Lộc. Tối nay tôi sẽ viết các mốc thời gian mà tôi nhớ rồi gởi cho anh Học nhờ in ra mang đến cho ông thầy.


Ấy thế mà rồi vì “ba cái lăng nhăng nó quấy ta”. Ba cái lăng nhăng này là chuyện Lý Tống hỏi thăm sức khỏe thằng việt cộng con Đàm Vĩnh Hưng, chuyện mấy cái email vớ vẩn trên các diễn đàn nên tôi cũng có viết được đâu.
Chiều qua thằng bạn chủ bút lại gọi nói về chuyện có một anh bạn luật sư muốn thỉnh thoảng yểm trợ một số anh em Thương Phế Binh, yêu cầu tôi liên lạc trực tiếp với anh bạn luật sư trẻ đầy lòng nhân hậu. Tôi có than với nó về việc viết lách cứ loay hoay mãi mà chưa viết được gì. Nó bảo:
– Mày cứ viết bạt mạng vài ba trang là sau đó mày sẽ không đổi đề tài nữa. Mày còn 10 ngày nữa. Thôi “bye”!
Buổi tối ngồi vào máy nhớ lời nó nói. Tôi nhớ dường như hai chữ “bạt mạng” đã thấy ở đâu mới đây thôi, hai chữ “bạt mạng” thật dễ thương. À phải rồi, đó là tên cuốn sách “Anh Hùng Bạt Mạng” của huynh trưởng Trần Thy Vân, người đại đội trưởng của TĐ21 BĐQ, đã gởi đôi chân ở lại chiến trường. Anh đến Đại Hội trên chiếc xe lăn và khoác bộ áo hoa rừng biệt động đã bạc màu sương gió, một hình ảnh khó quên của ngày Đại Hội 50 năm BĐQ. Thằng bạn chủ bút thế mà giỏi gợi ý, hai chữ “bạt mạng” đã gợi ngưồn cảm hứng.
Vâng! Không bạt mạng đã không tình nguyện về Biệt Động Quân. Thưa các cấp chỉ huy của tôi, các bạn của tôi, tôi xin được viết về các anh với tất cả niềm kính trọng, về các giai thoại đã được anh em trong đơn vị nói về các anh với niềm kiêu hãnh, về những con người bạt mạng, đánh giặc bạt mạng nhưng đôi khi cũng ăn chơi bạt mạng. Đối với những anh đã ra đi, xin hãy coi đây như một nén hương lòng tưởng nhớ đến các anh cho dù là nén hương muộn màng.
Người đầu tiên tôi muốn nói đến Phùng Thuận, tay trống cự phách của ban nhạc The Magic Stone thời đó. Chúng tôi 10 con cọp con về trình diện BCH/TƯ để được phân đi 4 vùng chiến thuật. Lúc đó, chúng tôi rất lờ mờ về binh chủng chẳng biết Liên Đoàn nào ở đâu. Sau khi được Th/T Hòa cho biết sơ qua vị trí các Liên Đoàn, và tin LĐ5 không nhận bổ sung, chúng tôi bắt đầu bốc thăm. Dường như định mệnh đã được xằp xếp. Hầu hết anh em đều hài lòng với kết quả bốc thăm. Hai tên người Huế là Nguyễn Lễ, và Hoàng Đình Trí về LĐ1. Mấy tên người Nam như Giỏi, Danh và Bắc Kỳ “cọp ghẻ” Trần Đức Bảo quê Miền Tây về LĐ4. Mấy thằng Bắc Kỳ, Sài Gòn lọt về LĐ3. Duy hai thằng Bắc Kỳ Nguyễn Đức Vượng và tôi đi LĐ2. Nhưng bỗng Phùng Thuận muốn đổi cho tôi để nó đi LĐ2, nói:
– Mày đổi cho tao, tao thấy con số 2 đẹp quá. Hơn nữa, tao đang muốn tránh xa Sài Gòn có cái bọn “hippie choai choai”, lên Pleiku nhìn các em Thượng có khi lại hấp dẫn hơn. Tao nghe nói vùng II là nơi “xanh cỏ đỏ ngực” tao đâm khoái. Thôi mày dân Biên Hòa về LĐ3 cho gần nhà thỉnh thoảng còn chạy về bú Mẹ.
Thế là chúng tôi đổi cho nhau. Mấy tháng sau, nó gởi về cho tôi một tấm hình trông “Django” không thể tả. Nhưng không đầy năm sau, lúc đơn vị tôi đang đóng ở Nhà Bè, buổi sáng vừa mới “dù” về nhà xin Mẹ tí tiền, buổi chiều về đơn vị tạt ngang Kem Mai Hương cho đỡ nhớ, vừa dựng chiếc Honda đã nghe tiếng nó gọi:
– Ê, Hiếu, vào đây.
Nhìn vào trong tôi thấy Phùng Thuận trong bộ quân phục không thẳng nếp, tóc dài gần đến gáy, ngồi gác thẳng một chân lên một chiếc ghế, hai chiếc nạng gỗ gác lên thành bàn. tôi vội hỏi:
– Mày bị sao vậy, bao giờ?
– Gần 3 tháng rồi. Đơn vị hành quân khu vực quận Thanh An. Trung đội tao đụng gần một buôn Thượng. Đù mẹ, nó “dớt” tao bay mất cái bánh chè. Thôi đành giã từ vũ khí. Thằng Trí về LĐ1 nhưng sau nó xin lên vùng II tử trận rồi mày có biết không?
– Biết thế đếch nào được. 21 tiểu đoàn có mấy trăm thằng sĩ quan cắc ké, thì một vài thằng chết có gì mà ầm ỹ để những thằng khác biết được. Ngay cả mấy ông tiểu đoàn trưởng có “đi đoong” nhiều khi cũng chỉ trong phạm vi Liên Đoàn biết mà thôi. Tao nghe nói thằng Giỏi về 42 cũng đã bị thương nhưng không gặp đứa nào để hỏi cho chính xác. Ngay trong cùng một liên đoàn đây mà tao cũng chẳng có dịp gặp con nhà Vũ Mạnh Quân. Chỉ nghe nói nó làm ban 5 bên Tiểu Đoàn 31.
Sau gần một tiếng cà kê dê ngỗng, tôi phải tạm biệt nó để về đơn vị. Nó bắt tay tôi thật thân tình:
– Chẳng biết bao giờ gặp lại bọn mày. Cẩn thận, chúc bình an. Có gì thì theo tao chứ đừng theo thằng Trí. Bao giờ tao nghe mày lên tướng tao sẽ tìm đến chúc mừng.
Tôi cười:
– Mày chịu khó đọc báo ở trang sau. Biết đâu có ngày sẽ được tin tao trong đó? Này, tao dặn trước lần sau gặp tao trong bất cứ hoàn cảnh nào hãy hát cho tao nghe lại bài “the house of the rising sun”. Mày hát bài này hay đếch tả được. Cái mặt mày trông ngầu như con khỉ đột làm mấy con bé bán câu lạc bô trong khu sinh hoạt ở Trường Bộ Binh cứ cứng người ra khi nhìn mày hát. Thôi tao đi nghe, Thuận.
Đó là lần đầu sau khi ra đơn vị tôi gặp lại nó và cũng là lần cuối. Năm 2004, sau khi được thằng con chỉ cho cách xử dụng computer, cũng lại lần đầu vào internet, tôi vào ngay trang web của Hội Ái Hữu Sinh Viên Sĩ Quan Trừ Bị Thủ Đức Nam Cali thì thấy ngay tin nó qua đời tại Hawaii với một số hình ảnh. Thuận ơi! Trong số mười thằng mày là thằng bỏ chiến trường sớm nhất. Giờ mày là thằng thứ hai bỏ anh em để đi về “căn nhà ở hướng mặt trời mọc”.
***
Giờ xin trở lại nói về những anh em bạt mạng của TĐ 52 BĐQ
Tôi ra trường về trình diện đơn vị khi tiểu đoàn đang hành quân trong vùng Sóc Con Trăng nằm phía bắc căn cứ Tống Lê Chân khoảng 10 km sát biên giới Kampuchia. Đầu tháng 1/69, tiểu đoàn về nằm dưỡng quân ít ngày tại Hố Nai. Ngay buổi chiều đầu tiên đám sĩ quan cắc ké chúng tôi gồm Th/u Tít Sam, đại đội phó (K24 vừa thăng Th/u);Th/u Lê Trung Thành, Th/u Nguyễn Văn Hải (cả hai thuộc K25 vẫn còn là Ch/u. Tuy nhiên hầu như trong tiểu đoàn không ai đeo lon Ch/u) kéo nhau xuống Biên Hòa tắm hơi tại khu cực gần quân trấn để rũ sạch đất đỏ của vùng rừng núi Bình Long. Sau đó kéo sang Tân Hiệp Quán trên bờ sông Đồng Nai làm người vài chai bia với đầu cá hấp. Trong buổi nhậu, Tít Sam trịnh trọng yêu cầu tôi đứng lên.
– Ê Hiếu, mày có thấy ai gọi mày là chuẩn úy không? Đ.m, chuẩn úy sữa lắm khó chỉ huy.
Nói đến đây nó đứng dậy gỡ cái lon Ch/u của tôi ra và móc trong túi ra một bông mai đen rồi tiếp:
– Tao, thiếu úy Tít Sam, đại đội phó đại đội 4/52, gắn lon thiếu úy giả định cho mày. Bữa nhậu này do thằng Hải thần tài tạm ứng, và chia đều cho mọi người. Coi như đây là bữa nhậu chào đón thằng Hiếu vào gia đình 4/52.
Quán nằm trên bờ sông hiu hiu gió. Mỗi thằng làm khoảng 5 chai. Riêng thằng Thành phải làm thêm xị đế cho đủ “dose”, rồi mới chịu ra đón xe lam về Hố Nai.
Tít Sam là người đầu tiên hướng dẫn tôi về nhiều mặt mà tôi chưa biết hay không chịu học khi còn ở quân trường, từ cách xử dụng bản đồ đối chiếu với địa hình trên thực tế, cách lãnh đạo chỉ huy trung đội. Đây quả là vấn đề gay go vì anh em binh sĩ cũng toàn là dân bạt mạng. Tôi vẫn còn nhớ câu anh căn dặn tôi “Đù mẹ, đụng trân thằng nào mà chẳng sợ chết. Có đái ra quần cũng không được tỏ cho binh sĩ biết. Phải tỏ ra là mình “ngon cơm”. Mày mà “bể” lần đầu là “bể” suốt đời không bao giờ chỉ huy được nữa. Thắng thua là chuyện thường tình may rủi. Cái quan trọng là phải bình tĩnh và không tỏ ra chết nhát. Xong trận tắm rửa thay quần lót sau”.
Rất tiếc trong 5 tháng ở đại đội 4/52, tôi không có dịp ứng dụng những điều anh chỉ dẫn, tôi được điều sang Đại Đội 3/52 làm đại đội phó cho đai úy Phạm Văn Thương. Nhưng rồi trong những cuộc hành quân sang Kampuchia những năm 1970-71, tôi mới chứng kiến cái phong thái đánh giặc của anh, không ồn ào la hét,chững chạc xổng lưng xua hai trung đội tiến lên khiến Th/u Thành và Th/u Hải nhiều phen “thót dế”. Sau này, anh đổi ra vùng II. Tôi may mắn được thăng cấp đặc cách đại úy cùng với anh giữa năm 1974. Sau 30-4-75, anh trình diện tại Tri Tôn Châu Đốc. Dường như bọn Việt cộng đã có ý đồ trước, chúng đưa anh ngược ra Pleiku, và chúng đã bắn anh tại đây với tội danh rất mơ hồ “âm mưu phản động chống lại chính quyền cách mạng”.
Người kế tôi muốn nói ở đây là Th/u Nguyễn Văn Hải (Khóa 25TĐ). Đầu năm 1975, anh thăng cấp đại úy về làm đại đội trưởng ở LĐ9 BĐQ, tử trận ngày 30-4. Với Th/u Hải, tôi lại muốn nói về cái “bạt mạng vì tình” của anh. Đầu năm 1969, tiểu đoàn 52BĐQ chúng tôi tăng cường về hoạt động vùng ven đô chống pháo kích và đề phòng Việt cộng có thể mở cuộc tổng công kích vào Sài Gòn nhân dịp Tết Kỷ Dậu. Nhân đóng quân ở khu vực Cầu Gò Dưa Thủ Đức, Hải quen với Thu cô nữ sinh lớp đệ nhị trường Chân Phước Liêm, con của Cố Th/u Biệt Động Quân Dương Đình Đạm, lúc đại đội nằm trong khu An Phú Đông. Trung đội tôi nằm ngay cạnh bờ sông. Nhớ em quá nhưng đi đường bộ thì đường xa diệu vợi, đoạn đường ngắn nhất là bơi qua sông Sài Gòn khúc Hiệp Bình rộng chừng non cây số, nên Hải luôn rủ tôi đi cùng trước là có bạn sau là “gài độ”cho tôi với Lan em Thu.  Nhưng tôi không hứng thú vì cả ba mẹ con tuy có đẹp nhưng lại có đôi gò má mà các cụ bảo rằng “sát phu”. Tôi nói với Hải “Đi với mày thế này là bạt mạng lắm rồi không khéo có ngày lại thành “Biệt Động Quân vì Dân chiến đấu, vì “nước” hy sinh, vì gái bỏ mình, vì tình bỏ mạng”. Hải không biết bơi, còn tôi thì cũng chỉ bơi được hơn trăm thước là muốn ngất ngư con tàu đi. Vậy mà nó dám giao sinh mạng cho hạ sĩ Hồng, dân Miền Tây lội như rái cá. Bằng cách thổi phồng chiếc phao rồi Hải nẳm trên đó với đống quần áo, còn tôi bám theo bên hông phao băng qua sông với cái đầu máy kéo là H/s Hồng. Sau đó, Hồng lại la cà quanh mấy cái quán đợi chúng tôi về. Cứ như thế tiếp diễn, ít là một lần mỗi tuần, và thế là chúng nó yêu nhau. Cuối năm 71, khi Hải về Trung Tâm Dục Mỹ là chúng nó lấy nhau.
Hải tử trận ngày 30-4-75, chẳng phải vì cái lưỡng quyền cao của vợ, mà vì trang bị thiéu thốn mà phải đối đầu với đối phương đông gấp nhiều lần trang bị vũ khí tận răng, và vì đất nước đã bị đẩy vào tử lộ… Câu chuyện của những chàng trai “bạt mạng” xin được tiếp tục vào số báo sau. Cũng xin đề nghị quý anh viết thêm về những con người bạt mạng, một đề tài vô cùng phong phú để quý anh chù nhiệm, chủ bút thấy hấp dẫn sẽ lập riêng một trang “BIỆT ĐỘNG QUÂN – NHỮNG CHÀNG TRAI BẠT MẠNG” để chúng ta có đất kể lại những giai thoại hào hùng của một thời “GIẦY SÔ ÁO TRẬN”…

www.canhthep.com/

Advertisements
This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s