Cao Điểm 601: Một phi vụ đáng nhớ trên chiến trường máu lửa tỉnh Bình Định.

Mới mười giờ sáng mà không khí đã oi bức, ánh nắng chói chang của miền Trung bắt đầu nung nóng vạn vật. Hai  chiếc trực thăng võ trang ầm ĩ nối đuôi nhau trên mặt phi đạo chuẩn bị cất cánh. Ngồi trên ghế bay chiếc áo giáp nặng chình chịch đè nặng trên đùi ép chặt vào lồng ngực làm tôi cảm thấy ngột ngạt khó thở. Mồ hôi từ nón bay chảy rịn xuống trán. Cái nóng của Phù Cát vào mùa hè thật khủng khiếp!

Kiểm soát đồng hồ phi cụ một lần cuối, tôi nâng cần cao độ đẩy nhẹ cần lái về phía trước. Dưới sức nặng của hàng ngàn viên đạn mini-gun cùng hai bó rocket đầy ắp con tàu rung chuyển nhớm mình rời mặt đất. Phi đạo chạy dài trước mặt, hơi nóng lung linh bốc lên trên mặt nhựa đường đen bóng tạo nên ảo tưởng của một mặt nước. Tàu lên tới ba ngàn bộ, tôi nghiêng cần lái bay về hướng biển. Phi trường Phù Cát với những “hangar” khổng lồ cùng những “barracks” màu trắng của quân đội Mỹ để lại nằm ngay ngắn bên nhau, từ trên cao trông như những mô hình xinh xắn. Những chiếc máy bay nằm trên bến đậu với mấy chiếc khu trục, vận tải bận rộn lên xuống như những đồ chơi trẻ con.

Bên trái tôi người hoa tiêu phụ đang theo dõi vào dãy đồng hồ phi kế, tôi bấm nhẹ nút intercom chỉ về hướng biển:

-Anh bay giùm tôi.

Gió mát lồng lộng thổi vào thân tàu hai bên hông của mở tung, nghe phần phật như tiếng reo vui của không gian chào đón. Châm điếu thuốc Capstan, mùi khói tỏa thơm lừng, tôi nhìn khói thuốc bay nhiễu loạn trong căn phòng lái nhỏ hẹp, nghĩ đến những tháng năm rong ruổi trên đường mây rộng, bôn ba khắp nẻo chiến trường vùng II Chiến thuật, rong ruỗi từ mặt trận này đến mặt trận khác, đối đầu với bao nhiêu hiểm nguy, sống chết đã làm chai mòn cảm giác khiến tôi không còn những xúc động như buổi ban đầu khi mới chập chửng lao vào vùng lửa đạn. Những con tàu bùng vỡ, bạn bè bỏ nhau đi, những cơn say chiến trận, săn đuổi, tàn phá, máu và mùi vị chiến trường,..tất cả đối với tôi bây giờ chỉ là nỗi dửng dưng như thói quen ăn, ngủ, làm việc mỗi ngày…

Phi vụ hành quân ở Bình Định phía đông con Quốc Lộ I địa thế không hiểm trở, rừng rú như ở vùng đất hướng tây với dãy Trường Sơn trùng điệp hay ở vùng Tây nguyên gần biên giới. Với những thôn xóm nghèo khó rãi rác bên những sông rạch, ao hồ, cỏ cây èo uột dọc theo những cồn cát ven biển, khởi động một trận chiến nơi đây là tự sát cho địch, không có chỗ ẩn núp, không có đường thoái chúng sẽ làm mồi cho phi pháo, trừ khí địch quân đã chủ tâm điều nghiên chuẩn bị cho một mặt trận mà chúng đã chọn lựa kỹ càng.

Điếu thuốc vừa tàn thì hai chiếc trực thăng võ trang vừa đến vùng hoạt động. Trên bầu trời trong vắt, treo lơ lững những cụm mây trắng nõn, bên dưới là một vùng đồng bằng với những ngôi làng nho nhỏ nằm im lìm dưới ánh nắng mặt trời, kế bên những con suối xanh uốn éo giữa những ô ruộng hình bàn cờ, yên bình hiền hòa như chưa một lần bị tàn phá bởi bom đạn chiến tranh. Về hướng đông, sát biển là đầm Đạm Thủy nối với cửa Đề Gi, mặt hồ mênh mông như một tấm gương khổng lồ lấp lánh ánh mặt trời.

-Charlie, Charlie, Hổ gọi…

-Nghe năm, thấy hai bạn rồi….Hướng 11 giờ, cao độ 4000 feet, thấy Charlie chưa?

Tôi ngước đầu lên tìm. Chiếc C&C bay tít mải trên cao. Nhìn mải tôi mới nhận ra một chấm đen bay vòng vòng trên dãy núi trọc cao không quá hai ngàn bộ phía tây của bờ biển vài cây số. Ngọn cao nhất nằm hướng bắc, thoai thoải về hướng nam hai ngọn đồi tiếp nối. Phía chân núi về hướng đông là đài kiểm báo của Hải Quân sát ngay mé biển. Những căn nhà mái tôn im lìm chấp chóa ánh nắng mai, vài chiếc hải thuyền neo cạnh cầu tàu im lìm như đang ngủ say. Kế bên tôi, người hoa tiêu phụ đang ngồi im lặng nhìn vào những phi kế trước mặt:

-Này bạn!..đi lính như mấy ông Hải quân này sướng thật! Được sống bên bờ biển tha hồ câu tôm câu cá, không đánh đấm gì, chẳng bù với tụi mình…Bạn có nhớ một lần mình biệt phái bay cho Bộ chỉ huy Duyên hải không? Lần đó phi hành đoàn được mời ăn một bữa gỏi cá ngon quá chừng!

Chợt có tiếng xè xè trong máy:

-Mãnh Hổ!.. Charlie gọi!.. Bạn thấy ngọn núi cao phía Bắc không, nơi có khói đang bốc lên. Đó là căn cứ pháo binh bị mất tối hôm qua. Mình cần yểm trợ quân bạn tái chiếm, nghe rõ?

Tôi nhìn về hướng tây, trên dãy núi trọc về hướng bắc một căn cứ pháo binh màu đất đỏ nằm chơ vơ trên đỉnh đồi.

-Charlie!..Có phải chỗ hình tam giác màu đất đỏ không? Tôi hỏi.

-Đúng năm!.. quân bạn đang bám sát xung quanh,..Hổ đánh cẩn thận…Nghe rõ trả lời?

Giảm cao độ xuống thấp tôi bay đến gần đỉnh núi để quan sát rõ hơn. Ngay chóp núi trọc là một căn cứ hoả lực pháo binh hình tam giác, những công sự bị đạn pháo loang lổ phơi màu gạch đất, những cụm khói màu trắng xám đang âm ỉ vươn lên… . Đêm qua căn cứ bị địch quân tràn ngập, bây giờ bám trụ tử thủ. Cao điểm nằm chênh vênh trên mỏm núi, chung quanh là vách núi dốc ngược. Con đường mòn dẫn lên đỉnh chạy từ những ngọn đồi thấp hơn phía Nam đã bị địch cưa xẻ. Quân bạn đã phản công lên tới gần đỉnh thì bị cầm chân tại chỗ..

Cao điểm nằm trên đỉnh núi, được mang tên đồi 601, là một điểm chiến lược vô cùng quan trọng. Từ vị thế cao có tầm quan sát tất cả những hoạt động bên dưới của căn cứ hải quân cũng như đài kiểm báo đóng ngay cửa khẩu Đề Gi. Từ đó chúng pháo xuống những vị trí quan trọng và chận đứng đường tiếp viện.

Hai phi tuần khu trục được điều động lên từ sáng sớm nhưng không hoạt động được vì quân bạn quá gần mục tiêu.

Tôi nói vói người hoa tiêu phụ:

-“Target” nhỏ như cái đít chén thế này thì mấy ông khu trục chịu thua là phải!

Nói xong tôi bấm nút liên lạc với chiếc trực thăng võ trang số hai đang im lặng bay theo sau:

-Hổ hai đây Hổ một gọi!.. Mình sẽ từ phía tây “target” đánh ra biển …nghe rõ?

-Nghe năm! Trung úy Thành “râu” bay chiếc số hai trả lời.

Tôi chăm chú nhìn vào mục tiêu một lần cuối rồi cho tàu chúi mũi lao xuống. Hai trái rocket đầu tiên như hai trái tên lửa phóng đi nổ ầm bên trong vòng đai cứ điểm tung lên đám bụi đỏ hồng…Cho tàu quẹo trái đưa hông cho người xạ thủ nhoài hẳn người ra ngoài, chỉa mũi súng xuống bên dưới siết cò, khẩu “mini-gun” sáu nòng rú lên như bò rống. Tiếng vỏ đạn rời rào rào trên sàn tàu, tiếng động cơ ầm ĩ, tiếng cánh quạt đập vào không khí kêu phành phạch tạo thành một âm thanh khủng khiếp bên tai. Huyết quản trong người tôi sôi sục. Chiếc phi cơ rung chuyển cùng nhịp điệu của từng sợi giây thần kinh trong cơ thể .

Tàu bay ra khỏi tầm tác xạ, tôi ngậm miệng nuốt khan cho tai bớt ù, đoạn quay lại nhìn chiếc số hai đang cắm đầu xuống đỉnh núi, phóng ra hai trái rocket kéo theo những làn khói trắng nổ lốm đốm trong vòng rào.

-Đẹp lắm Thành!.. Tôi la lên.

Trên đỉnh núi, hai đám bụi đỏ hồng nổ tung hòa lẩn với khói trắng bốc lên cao rồi theo làn gió biển tạt về hướng tây, từ từ tan loãng trong không khí. Đang theo dõi, bỗng ánh mắt tôi dừng lại ngay góc phía Đông của cao điểm: một đốm sáng nhấp nháy liên tục như ánh sáng từ một tấm gương nhỏ đang nhấp nháy dưới ánh mặt trời. “Phòng không!..”tôi nghĩ thầm. Một cảm giác như luồng điện chạy dọc theo sống lưng, tôi la lớn:

-Hổ hai!..Hổ hai “Break!.. break!..”Phòng không!.. phòng không!..Giọng tôi lạc hẳn trên tần số.

Dưới cao độ thấp hơn, chiếc số hai đang quẹo trái kéo theo làn khói xám của khẩu “mini-gun” đang quay vù, cánh quạt chấp chóa dưới ánh nắng mặt trời.

Bên trái tôi người hoa tiêu mới nét mặt bất động, không biểu lộ một cảm giác nào. Có lẽ vì anh chưa đủ kinh nghiệm chiến trường để nhận thức được sự đe dọa của khẩu phòng không đối với chiếc trực thăng ồn ào chậm chạp này.

Tay siết chặc cần lái, mồ hôi rịn chảy. Từ giây phút này trận chiến đã đổi chiều. Kẻ thù mà chúng tôi sắp đương đầu không phải là một nhóm du kích ô hợp mà là thứ kẻ thù có tầm vóc. Một đơn vị chính quy với hệ thống phòng không đang quyết tâm tử thủ cao điểm mà chúng đã bỏ máu xương ra để chiếm được.

-Hổ hai!..Thành mày có nghe tao gọi không?..Có cây phòng không đặt ngay góc hướng đông, mày thấy không?!..”

-OK!..Chưa thấy!..Thành trả lời vắn tắt.

Từ ngày khoác lên mình bộ áo phi hành với hàng ngàn giờ bay trên chiếc trực thăng võ trang này, đối đầu với bao nhiêu mặt trận lớn nhỏ, tôi đã ý thức rằng chiếc UH-1 với vận tốc chậm, hỏa lực hạn chế, chỉ hửu hiệu trong những phi vụ đổ quân, truy lùng du kích, đánh phá những mục tiêu có giới hạn. Đối đầu trực tiếp với phòng không vùng trời trơ trụi này là một sự chênh lệch, không tương xứng, như trứng chọi đá. Tôi luôn luôn dè dặt, thận trọng, tránh né những hành động nguy hiểm vô ích. Cuộc chiến chưa biết bao giờ chấm dứt, những ngày tháng chiến đấu còn tiếp tục, sự sống còn của phi hình đoàn phải được đặt lên hàng đầu.

Với khả năng hỏa lực yếu kém của trực thăng võ trang, chúng tôi thường phải dùng những chiến thuật thích hợp với tình thế trên trận địa và gây tổn thất tối đa cho địch. Ở những vùng núi rừng cao nguyên chúng tôi thường bay thật sát ngọn cây, làm những vòng quẹo gắt, đột xuất đánh mau đánh mạnh rút nhanh. Trên mặt rừng cây rậm rạp, chiếc trực thăng sẽ được an toàn hơn khi bay thật sát đọt cây, địch không có thì đủ thời gian nhắm bắn những chiếc tàu bay vút qua đầu…

Tôi còn nhớ trên mặt trận Quảng Đức, gần biên giới trong một phi vụ thả toán biệt kích, bay ngang đường mòn Hồ Chí Minh, nhìn xuống. Từ ngữ “đường mòn” có lẽ đã có từ lúc cuộc chiến tranh Việt Nam mới bắt đầu khi nó mới là con đường mòn thực sự thành hình bởi những bước chân của những cán bộ Cộng sản xâm nhập vào miền Nam. Bây giờ cái gọi là “đường mòn” đó là một con đường đất đỏ, có chỗ hai xe có thể chạy ngược chiều, hai bên đường được khai quang sạch sẽ. Lần đầu tiên bay vút ngang, tim tôi như muốn ngừng đập. Hai chiếc trực thăng chậm chạp ầm ĩ đưa bụng bay ngang một “đường mòn” bên dưới những chiếc xe cắm đầy cành lá núp dưới những tàn cây rậm rạp. Đôi khi tôi bất ngờ bắt gặp gần sát bìa rừng những căn nhà lá ngụy trang kỹ lưởng, những khoảng trống giây điện thoại giăng ngang, hay một vài con chó đứng chỏ mỏ nhìn lên trời, những con heo đen mọi đen thui thủi đang ủi đất kiếm ăn…

Trên vùng hoạt động, hai chiếc võ trang luôn bay bay theo đội hình tác chiến, một chiếc dẫn đầu theo sau chiếc số hai bay ở một khoảng khá xa đủ thời gian để phản ứng, yễm trợ cho chiếc số một nếu bị bắn. Những lúc bay ngang “đường mòn” HCM, tiếng động ầm ỉ từ xa của chiếc trực thăng đã làm cho địch chuẩn bị. Khi chiếc số một bay qua, địch quân đủ thời giờ để gờm súng phục kích chiếc số hai. Để bảo vệ cho “wingman” tôi trong trường hợp này, tôi đổi chiến thuật và cho chiếc võ trang số hai bay song song ở khoảng cách khá xa, và cùng vượt qua đường một lần.

Ngược lại ở vùng đồng bằng trống trãi như giây phút này, chiếc trực thăng trước khẩu cao xạ không
khác gì con vịt trời trước mũi súng của anh thợ săn. Hay nói một cách khác, địch và ta đối đầu như hai anh “cao bồi” đấu súng, địch bắn súng trường ta bắn súng lục. Đúng là trứng chọi đá!

Bay vòng trên cao tôi suy nghĩ: nếu bay quá cao khỏi tầm súng phòng không của địch thì những trái hỏa tiễn sẽ không còn chính xác, và có thể rơi vào đầu quân bạn. Nếu bay gần với mục tiêu hơn thì…nghĩ tới đó tim tôi đập mạnh. Tiến thoái lưỡng nan!

Giây phút này, tôi ý thức rằng muốn diệt được những ổ súng cao xạ, những trái rockets phải được bắn bằng một độ chính xác tối đa, điều đó đòi hỏi chúng tôi phải bay thật gần mục tiêu mới có thể khả thi được.

Nhìn đồng hồ vừa quá mười giờ, ánh nắng gay gắt của mặt trời chênh chếch hướng Đông của đỉnh núi, tôi lóe ra một ý định. Bay một vòng về hướng Đông, từ bở biển trên cao độ tôi sẽ dùng mặt trời để làm phương tiện ngụy trang cho chúng tôi. Tôi sẽ đánh từ trên cao xuống, địch quân sẽ bị chói lòa mắt khi nhìn lên để bắn trả. Với chiến thuật đó tôi cảm thấy được an toàn hơn. Tuy nhiên trục oanh kích sẽ gặp gió đuôi thổi từ biển vào sẽ làm cho sự chính xác trên mục tiêu khó khăn càng khó hơn. Gió đuôi sẽ làm giảm sức nâng con tàu, và có thể làm lệch đường đạn đạo.

Không có một giải pháp nào tốt hơn, tôi gọi Hổ hai đang bay bám theo sau:

-Hổ Hai sẳn sàng chưa,..quân bạn rất gần vòng đai, cẩn thận!..

-OK!..nghe năm!..

Tôi kiểm điểm lại phi cụ đồng thời bật hai nút rockets lên vị thế “on”. Từ tâm điểm của cái tam giác vây quanh công sự trên đỉnh núi, tôi vẽ một đường thẳng tuởng tượng tới mặt trời, con đường đó là trục xạ kích mà chúng tôi phải theo. Tôi cho con tàu bay ở cao độ vừa phải, đẩy cần lái, chiếc trực thăng võ trang chúi mũi cắm đầu xuống mục tiêu. Ngọn gió biển thốc vào đuôi tàu lắc lư lao xuống nhanh như một mũi tên. Tôi chỉ có vài giây đồng hồ để mắt vào máy nhắm rồi vội vã bấm nút.

Một loạt tám trái hỏa tiễn từng cặp nối đuôi nhau rời dàn phóng.

-Oành!..oành!..oành!..Bụi đỏ tung mù mịt trên đỉnh núi cao.

Những đốm sáng chớp nháy trên đỉnh đồi! Vội vã tôi kéo cần lái, con tàu nghiêng mình, cánh quạt đập vào không khí kêu phầng phậc.

-Hổ một,.. Hổ một!..Charlie gọi!..Chiếc tàu chở cấp chỉ huy bộ binh đang quan sát từ cao độ la thất
thanh trong tần số… Ngưng tác xạ!..Hổ một!.. ngưng bắn!..ngưng bắn!..

Vừa lúc đó chiếc trực thăng thứ hai đang lao xuống, sáu trái đạn rải rác trên cao điểm.

-Hổ, Hổ ngưng ngay,.. bạn bắn quá gần quân bạn. Ngưng ngay…Quân bạn đang la làng!..Hổ nghe không?

Trong lổ tai như có đàn ong đang bay vo ve vì tiếng gầm thét của khẩu súng sáu nòng, tôi nghe tiếng ồn ào la hét hổn loạn của quân bạn trên tần số FM. Thất vọng, tôi kéo con tàu ra khỏi vùng bay lên cao độ, xong đưa tay vuốt những giọt mồ hôi đổ hột trên mặt. Trên cao bầu trời trong sáng treo lơ lững những cụm mây trắng nỏn, dưới chân đại dương xanh biếc những con sóng bạc đầu vô tư rượt đuổi dọc theo bãi cát vàng. Nghĩ đến khẩu phòng đang im lặng, chờ đợi rình rập… tôi liên tưởng đến những con tàu nổ tung trên trời cao rơi xuống đất từng mãnh vụn ở vùng trời biên giới, những cánh chim gãy cánh để bảo vệ cho quên hương đất nước, lòng tôi sôi sục. Tôi nghiến răng, ước ao con tàu được trang bị một hỏa lực mạnh mẽ hơn để yễm trợ cho chiến trường hữu hiệu hơn là những chiếc trực thăng chậm chạp ầm ỉ này.

Sau nửa giờ bay vòng chờ trên không, hai chiếc trực thăng đáp xuống căn cứ Hải Quân kế cận mé biển đổ xăng và lấy thêm đạn dược. Mở cửa bước xuống, vươn vai làm vài động tác cho giãn gân cốt. Gần đó Trung úy Thành đang đứng “tưới cỏ” ngay đuôi tàu, nhe miệng cười. Tôi đi đến gần, tháo nón bay ra, trong tiếng động ầm ĩ của hai con tầu, nói lớn:

-Không xong rồi, mày check tàu coi lủng lỗ nào không?

-Tao dính hai viên ở sau đuôi,.. nhưng không sao. Nói xong Thành nhe miệng cười để đưa hàm răng trắng đều dưới bộ râu mép cắt xén cẩn thận, đẹp và rất đểu như tài tử Clark Gable. Thành nói tiếp:

-Tao nghĩ mình chẳng làm gì được, chỉ đưa bụng vào cho tụi nó chơi thôi!

Nhìn thấy một que khô, tôi cúi xuống nhặt rồi vẽ một hình tam giác trên mặt đất:

-Này!..Thành,..đây là cao điểm,..tụi nó đặt súng góc này. Làm sao mà tao vô thật gần không bị bắn là dứt nọc được tụi nó. Mày che mắt tụi nó giùm tao.

Thành lắng nghe chau mày chưa hiểu:

-Mày bảo tao che mắt tụi nó bằng cách nào, đưa bụng vào à!

Không để ý đến câu mỉa mai của Thành, tôi tiếp tục:

-Gió từ hướng Đông vào khoảng 20 knots. Tao muốn mày trang bị tất cả bằng hỏa tiễn khói cho tao! Tính làm sao mà mày chỉ vào đánh một phát, phóng hết tất cả “rockets” xuống phía đông sườn núi sát vòng rào,..không cần chính xác lắm.Tao chỉ cần một màn khói che họng súng tụi nó, phần còn lại để tao lo. Tao sẽ “load” “rocket” loại lớn! Mày đồng ý là phải thụt ngay vào hố công sự tụi nó đào rất sâu mới khóa mồm được tụi nó hay không!? Đánh bậy xung quanh chẳng nhằm nhò gì mà chỉ tốn đạn.

Những trái hỏa tiễn khói tôi muốn Thành “râu” đánh có sức công phá rất thấp, chỉ dùng cho những phi cơ quan sát đánh dấu mục tiêu để khu trục oanh kích hay chỉ điểm cho pháo binh.
Thành “râu” nghe tôi nói xong gật gù,..có vẻ đồng tình. Từ ngày về phi đoàn 215, chúng tôi đã bay chung với nhau biết bao nhiêu phi vụ, vui buồn sống chết bên nhau. Ngoài tục danh là Thành “râu”, một số bạn bè thường gọi anh là Thành “lưỡi lê” nhưng tôi đã không hiểu vì sao lại xuất phát cái tục danh đó. Anh là một trong những người bạn chí thiết từng cùng đi qua với tôi trong những đoạn đường gai lửa của phi công trực thăng thời chiến. Cuộc đời gian khổ nhưng đầy ý nghĩa cực cùng mà tôi đã yêu mê. Chúng tôi đã từng kinh qua những sự hiểm nghèo ngoài chiến trận, đã thương yêu gắn bó nhau trong những bữa cơm gạo sấy, nửa khoanh thịt hộp, cùng đói cùng no trong những ngày biệt phái hành quân. Nhớ những buổi chiều thua bài, không một đồng dính túi đã được uống những ly cà-phê dã chiến với những điếu thuốc gói ghém tình thương. Anh là một người khéo léo như những người nội trợ đảm đang. Những phi vụ có dịp đáp xuống buông Thượng, anh lấy xăng đổi mấy con gà vịt hay bẻ măng đem về trại biệt phái biến ra những bữa cơm ngon lành. Hay dùng lựu đạn xin của quân bạn thả xuống suối xuống ao bắt nhũng con cá lóc cá trê hay thỉnh thoảng đem về nhũng chú mểng hay heo rừng con lỡ “đi lạc” vào họng súng của anh. Kỷ niệm nhiều kể mãi không hết.

Sau nửa tiếng trên bãi đáp, hai chiếc guns trở lại vùng. Vòng trên cao tôi nhìn xuống đỉnh núi quan sát. Khẩu súng phòng không im lặng,..chờ đợi…

-Hổ hai, lúc nào sẵn sàng thì đánh!.

Nói xong tôi bay vòng ra sau lưng chiếc trực thăng Hổ hai, kéo mũi tàu chậm lại, lơ lửng trên trục tác xạ như một chiến sĩ gò cương ngựa đứng trên đỉnh cao quan sát địch thủ trước khi quất ngựa tấn công xuống núi. Tim tôi đập nhảy nhịp, hồi hộp theo dõi chiếc trực thăng số hai đang cắm đầu lao xuống mục tiêu. Trên đỉnh cao, khẩu phòng không tức thì hoạt động, những tia chớp nháy cuống quit bắn những viên đạn vô hình vào chiếc trực thăng mong manh của Thành.

Hai, ba, bốn…sáu…bảy…Từng cặp một, những trái “rocket” tuông ra từ hai bên hông tàu của Thành “râu”, kéo theo những lằn khói trắng dài. Tất cả mười bốn trái rơi rải rác đúng ngay ý muốn của tôi, cách khẩu phòng không về phia đông vài chục mét. Thành đánh như để, trông thật đẹp! Đám bụi mù nổ tung lên rồi bung những cụm khói trắng phau, chầm chậm vươn lên cao bay theo làn gió biển tạo thành một bức màn khói dày đặc che khuất gần hết căn cứ hỏa lực.

Không một chút chậm trể, tôi đẩy cần lái, chiếc trực thăng võ trang cắm đầu lao xuống như một con chim đại bàng lăng xả vào con mồi. Mắt không rời mục tiêu đã ghi sâu trong đầu tôi điều khiển con tàu theo làn gió đuôi lao xuống nhanh như một mũi tên, lắc lư như một tấm võng. Qua tấm kính của máy nhắm hỏa tiễn, màn khói dày đặc hiện ra giữa những vòng tròn sáng. Tôi nheo mắt, nín thở. Chiếc trực thăng lao xuống càng gần tôi càng thấy rõ từng bụi cây, từng phiến đá trên sườn núi, từng bao cát đỏ chồng chất ngoài vòng rào rách nát vì đạn pháo. Tàu rung lên bần bật. Khi khẩu phòng không trong đầu sau màn khói dày đặc vào ngay giữa hồng tâm của máy nhắm, tôi bấm nút liên tục:

Xoẹt…xoẹt…xoẹt…Ba mươi sáu trái hỏa tiến tranh nhau rời giàn phóng lao xuống mỏm núi.

Oành!..Oành!..Oành!…

Tai tôi có nghe tiếng nổ của những trái “rockets” vang dội rung chuyển cả con tàu cùng với những tiếng súng bắn trả của quân địch xuyên qua màn khói. Sau khi tung hê tất cả những gì đã có, tôi kéo ghì con tàu thật gắt về phía trái, đưa hông cho người xạ thủ đang chỉa khẩu súng mini-gun sáu nòng xuống bên dưới.

-Mini-gun!..mini-gun!..Tôi hét to như gào!

Whoo!..whoo!..Tiếng súng sáu nòng kêu lên như bò rống khạc hàng ngàn viên đạn xuống đầu địch. Chiếc trực thăng rung lên bần bật trong tiếng cách quạt chém gió phành phạch như muốn đứt lìa con tàu.

Con tầu vừa khạc đạn vừa chúi mũi bay lài xuống triền núi. Trên cao độ, chiếc “Charlie” đang bay vòng quan sát.

-Đẹp lắm!..Đẹp lắm!..Hổ một,..ngay trên “target”.

Tôi thở hắt trên tần số chưa kịp trả lời, miệng khô đắng lại không nói thành tiếng, tim đập hỗn loạn…Tàu ra khỏi vùng lên cao độ, tôi liếc qua dàn phi kế trước mặt: tất cả đều bình thường, những chiếc kim màu trên trên các đồng hồ đều ở trên vạch xanh. Giao cần lái cho người hoa tiêu phụ, tôi móc gói thuốc Capstan bên tay áo rút ra một điếu châm lửa đốt. Điếu thuốc trên hai hai ngón tay run rẩy vì cảm giác…
-Hổ Một, Charlie…

-Hổ nghe…Tôi lấy chân đạp intercom trả lời.

-Hổ có monitor tần số FM của Bộ Binh không?

-Không!..Súng nổ ồn quá!..

-Quân bạn báo cáo dàn phòng thủ cũng như ổ cao xa đã bị tiêu diệt…Đẹp lắm, bộ chỉ huy quân bạn có lời khen tặng…Hổ!..bộ binh báo cáo một cái đầu của tụi nó văng xuống tuyến phòng thủ của quân ta bên dưới…Không biết của thằng xạ thủ hay không?..chút về tao kể cho nghe…

Thở dài nhẹ nhỏm tôi thấy vui trong lòng tôi quay qua nói với người hoa tiêu phụ:

-May mà mình không bị gì…Chút nửa đáp xem tàu có dính lổ nào không?

Tiếng Charlie lại một lần nữa oang oang trong máy với một giọng nói phấn khởi:

-Hổ!..Thái Dương mời tất cả hợp đoàn ăn cơm trưa tại bộ chỉ huy. Tất cả đáp tắt máy xe sẽ ra đón…nghe Mãnh Hổ?

Tôi bấm nút nghe tiếng xè trong máy thay câu trả lời, rồi đưa điếu thuốc lên môi hít một hơi dài. Hôm nay là ngày cuối cùng của hai tuần biệt phái tại Phù Cát. Mai về Nha trang thấy lại biển thân quen, thấy hàng thùy dương bên bờ cát trắng và nụ cười của em yêu đang mong chờ…Hết

www.canhthep.com/

This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s