Miền Trung Bị Lụt

(Bài học thuộc lòng thời tuổi hoa niên)

Miền Trung Bị Lụt

Miền Trung bị nạn lụt.
Người, vật, của tiêu hao.
Em nghe mẹ khuyên bảo:
“Con nên giúp Đồng Bào!”
Em soạn chiếc áo ấm.
Vội vã gởi ra Trung.
Chiếc áo không đáng giá,
Nhưng gói trọn tấm lòng.

Trích từ sách Giáo Khoa của Bộ Quốc Gia Giáo Dục Việt Nam Cộng Hòa xuất bản

 
Posted in Uncategorized | Leave a comment

Nhớ Một Giòng Sông _Mây Ngàn Phương

Hai mươi năm cánh lục bình nhung nhớ
Nhớ dòng sông con nước vẫn chờ mong
Tôi đợi mãi một bóng người xa thẳm
Chiều mênh mang chìm vào cõi xa xăm
(Chiều Cuối Năm)

Năm 2002, tôi quyết định trở về thăm gia đình sau mười hai năm xa quê hương. Chuyến bay 24 tiếng đồng hồ từ Hoa Kỳ về Sài Gòn và cuối cùng tôi đã trở về quê nhà. Dù tôi đã thấm mệt, nhưng tôi không thích ngủ. Không khí náo nức của ngày Tết cuốn hút bước chân tôi. Thế là tôi leo lên xe cùng chị tôi đi chợ Hoa Xuân. Continue reading

Posted in Uncategorized | 2 Comments

‘Hòn Ngọc Viễn Đông’: Qua bút ký ‘Sài Gòn Ngày Ấy’

(Trường Nữ Trung Học Gia Long, Saigon).
 
Sàigòn Ngày Ấy

Tùy bút của một cô nữ sinh nhớ về Saigon yêu dấu năm xưa.

Năm 1954 – 60
Ngày ấy tôi còn bé lắm. Lênh đênh trên chuyến tầu cuối vào Nam theo cha mẹ chứ chẳng biết gì. Chuyến đi êm đềm không gì đáng nói. Tôi thấy nguời Pháp cũng đàng hoàng. Thì đâu chả thế. Cũng có người này người kia. Nguời hèn nhát, kẻ can đảm. Người quá khích, kẻ trung dung. Nguời Pháp trên tầu tử tế. Họ cho ăn uống đầy đủ. À mà tôi không hiểu tại sao họ phải tốn đủ thứ để đưa
 nguời di cư vào Nam? Continue reading

Posted in Uncategorized | 4 Comments

Thằng Bé đánh giày người Nghĩa Lộ _T/g: Phạm Tín An Ninh

Mấy ngày ngắn ngủi ở Sài Gòn, tôi thường đến ăn tối tại một quán ăn gần khách sạn tôi ở, đi bộ chừng năm phút, có tên Nhà Hàng Thanh Niên, nằm phía sau nhà thờ Đức Bà. Một nơi tương đối yên tĩnh, khu vườn lộ thiên nhỏ nhưng với những khóm trúc dễ thương, và nhất là được nghe lại những bản nhạc tình ca -kể cả tình lính- của miền Nam thuở trước.

Sài Gòn dường như không kịp thở vào những ngày cuối năm. Ngoài đường tấp nập xe cộ và trên vỉa hè cũng kín cả người. Tất cả đều hối hả ngược xuôi, làm như tất cả không còn đủ thời gian để kịp “đổi đời”. Tôi thấy mình lạc lõng trong cái không gian ấy. Tốt nhất là tìm một nơi vắng vẻ ngồi một mình để suy tư và hồi tưởng về Sài Gòn của một thời xưa cũ, mà bây giờ mơ hồ như chỉ còn trong cổ tích. Continue reading

Posted in Uncategorized | 12 Comments

Tập Thơ Hồn Việt: Thay lời tựa

Ðằng Phương  (Cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy)

Giáo Sư  Đại Học Quốc Gia Hành Chánh Việt Nam, VNCH

Tập Thơ Hồn Việt

***

Thay lời tựa

Hỡi người bạn giở tập thơ Hồn Việt

Ðọc giải buồn hay để biết Ðằng Phương!

Ðây những lời giới thiệu kém văn chương,

Chỉ lấy sự chân thành làm giá trị. Continue reading

Posted in Uncategorized | 3 Comments

Câu Chuyện Hi Hữu _MX Mai Văn Tấn Ban 3/LĐ258/TQLCVN

MX Mai Văn Tấn Ban 3/LĐ258/TQLCVN

Nhớ mãi một câu chuyện tôi cứ nghĩ không bao giờ xẩy ra trong đời người. Nhưng nó đã xẩy ra một cách hết sức bất ngờ trong những ngày lao tù dưới chế độ CS ở miền Bắc Việt Nam. Hình như một sự mầu nhiệm nào đó để ngăn cản những người CS bớt làm điều ác để mọi người bớt nguyền rủa và chính bản thân cũng như gia đình họ gặp những điều an lành hơn. Câu chuyện khó có thể tin và ngoài sức tưởng tượng của con người.

Những ngày tháng ở trại tù cải tạo ( trại 2 liên trại 2 ) Hoàng Liên Sơn, gần bản Mường Côi thuộc huyện Nghiã lộ. Ngày ngày đoàn tù lao động như lấy gỗ, chặt giang, Continue reading

Posted in Uncategorized | 2 Comments

Người lính nhỏ mà chính khí lớn: Vũ Tiến Quang.

(Trích trong bộ Lịch-sử Thiếu-sinh-quân Việt-Nam)

Vũ Tiến Quang sinh ngày 10 tháng 9 năm 1956 tại Kiên-hưng, tỉnh Chương-thiện. Thân phụ là hạ sĩ địa phương quân Vũ Tiến Đức. Ngày 20 tháng 3 năm 1961, trong một cuộc hành quân an ninh của quận, hạ sĩ Đức bị trúng đạn tử thương khi tuổi mới 25. Ông để lại bà vợ trẻ với hai con. Continue reading

Posted in Uncategorized | 1 Comment